Connect with us

Blog

Top 11 kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn siêu hay

Published

on

Trong đời sống của mỗi người, tình bạn thật sự là hết sức quan trọng, nó như viên ngọc sáng giữa đêm hôm, là 1 bảo vật vô giá cần phải nâng niu giữ giàng. Sau đây là Top 11 bài kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn, mời các em học trò lớp 5 tham khảo.

Trong mỗi chúng ta chắc hẳn người nào cũng có những tình bạn đẹp với những người bạn của mình. Trong bài viết này Hoatieu xin san sớt dàn ý về tình bạn, các bài văn kể về kỉ niệm đáng nhớ tình bạn lớp 5 hay chọn lựa giúp các bạn học trò củng cố thêm tri thức về dạng viết bài tập làm văn.

1. Dàn ý Kể 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn

a. Mở bài

– Giới thiệu bạn mình là người nào?

– Giới thiệu về kỉ niệm với người bạn đấy khiến mình xúc động nhất?

b. Thân bài

– Kể về kỉ niệm đấy.

– Xảy ra ở đâu? Khi nào? Với những người nào?

– Sự việc chính và các cụ thể.

– Điều gì khiến em xúc động? Xúc động như thế nào?

c. Kết bài

– Em nghĩ suy gì về kỉ niệm đấy?

– Suy nghĩ của em về người bạn đấy.

2. Kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn số 1

Trong hành trình trưởng thành, đi cùng cùng mỗi người ko chỉ là gia đình nhưng mà còn có cả những người bạn tốt. Mỗi người bạn lại để lại trong trái tim ta những kỉ niệm không giống nhau. Có 1 người bạn nhưng mà em luôn nhớ mãi là Quỳnh. Nhớ về cô bạn thân ngày đó bao kỉ niệm lại ùa về. Trong đấy có 1 kỉ niệm em mãi mãi ko bao giờ quên.

Chuyện xảy ra lúc em học lớp 3. Ấy là kỉ niệm về Quỳnh – người bạn ngồi cùng bàn với em. Em và Quỳnh chơi rất thân với nhau, luôn tương trợ nhau trong những khi gian khổ. Gần cuối 5 học 5 đó, em bị đau ruột thừa, nhập viện trong 1 thời kì dài nên phải nghỉ học hàng tuần liền chẳng thể tới trường. Bài học trên lớp đều bỏ qua. 1 hôm cô giáo chủ nhiệm gọi điện cho mẹ em bảo cần nhờ các bạn chép bài cho để lúc quay lại học ko bị bỡ ngỡ. Nhưng mẹ và em nghĩ suy 1 hồi cũng ko biết phải nhờ người nào. Em lo âu trước kỳ thi sắp đến sau lúc ra viện. Nhà em ở tận làng cách trường học rất xa, lại ko gần nhà bạn nào trong lớp.

Bất thần, tối hôm đó em thấy Quỳnh khoác đồ mưa, lặn lội đạp xe tới bệnh viện. Thì ra bạn đó chủ động nhận biên chép bài cho em, muốn tương trợ em học tập. Nhà Quỳnh ở khá xa nhà em nên mẹ em lo âu hỏi:

– Cháu đi tương tự cha mẹ có biết ko?

– Dạ, cháu xin phép cha mẹ rồi ạ. Bác mẹ cháu cũng đồng ý cho cháu tương trợ bạn. Quỳnh lễ độ thưa.

Sau đấy, mẹ dặn 2 đứa chúng em ở đây chờ mẹ 1 lát mẹ về lấy sách vở. Quỳnh hỏi thăm vết mổ của em rồi giảng lại cho em bài học sáng nay ở lớp. Em vẫn còn nhớ như in hình ảnh cô bạn bé bỏng đi vận động lại phòng bệnh hôm đó, vừa đi vừa giảng bài, trôi chảy như cô giáo giảng vậy. Suốt thời kì em nghỉ học nằm lại bệnh viện để theo dõi, ngày nào Quỳnh cũng tới với em. Có những hôm trời mưa béo giàn giụa, ko ngại đường xa, Quỳnh vẫn nhờ cha mẹ đưa tới.

Mẹ em đi làm cả ngày, cùng lúc phải đứa em gái mới vừa tròn 2 tuổi nên rất khó nhọc. Có những ngày tối muộn mẹ mới vào viện với em. Quỳnh biết được điều đấy, sợ em buồn nên ngày nào thấy mẹ đến muộn bạn đó sẽ ngồi mãi ở đấy, trò chuyện với em. Thời gian tương trợ em, cô bạn bỏ tham dự hết lớp học tiếng Anh, lớp học đàn piano nhưng mà mình thích thú. Nhìn những dòng chữ ngay ngắn trong trang vở của mình, em thấy cảm động hết sức. Nhờ có Quỳnh nhưng mà em có thể bắt kịp các bạn trong lớp, ko gặp vấn đề lúc quay lại học.

Mẹ em nói với em rằng:

– Quỳnh là 1 cô nhỏ ngoan, 1 người bạn tốt. Con phải ghi nhớ những gì bạn đó đã tương trợ mình.

Em hiểu lời dặn của mẹ, càng hiểu hơn tình cảm của cô bạn tốt bụng. Sau lần đó, chúng em càng phát triển thành thân thiện với nhau hơn, luôn phấn đấu cùng nhau học tập tân tiến.

Cho tới tận bữa nay, em và Quỳnh vẫn là những người bạn tốt của nhau . Kỉ niệm ngày đấy là 1 kỉ niệm đẹp khó quên đi về tình bạn của chúng em. Chúng em luôn trân trọng và giữ giàng tình cảm đấy.

3. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 2

Tôi và Hân là đôi bạn thân ngay từ thuở mẫu giáo. Chúng tôi gắn bó đi học và to lên cùng nhau. Mối quan hệ của chúng tôi thân thiện và gắn bó. Chúng tôi có nhiều kỉ niệm và khó quên nhất là lúc chúng tôi cãi nhau vào giờ giải lao trong trường.

Chuyện xảy ra cũng đã 5 5 nhưng mà tôi vẫn còn nhớ mãi. Buổi sáng đẹp của mùa xuân, ko khí ấm áp, chúng tôi đi dạo trong vườn hoa của trường. Vườn có nhiều hoa đẹp như hoa cúc vàng đẹp, nhiều cánh và có mùi thơm nhẹ. Tôi mới hỏi Hân:

– Hân ơi, xem kìa, hoa cúc mới đẹp làm sao!

Hân bĩu môi:

– Nhìn rất phổ biến. Không bằng huê hồng bởi huê hồng là chúa tể của các loài hoa.

Tôi và Hân mải miết ranh cãi bởi người nào cũng có lý của mình. Cả 2 từ ranh cãi vì vậy cãi nhau và trò chuyện to tiếng. Bác bảo vệ thấy vội lại gần chúng tôi:

Hai cháu ơi, bác đã nghe 2 cháu tranh cãi về vẻ đẹp của hoa rồi. Hiện thời bác nói thế này xem có lý ko: “Hoa nào cũng có vẻ đẹp riêng, chẳng thể so sánh hoa nào đẹp hơn. Chúng ta cùng nhau để hoa mãi tươi đẹp”.

Sau lúc bác bảo vệ cất tiếng, tôi và Hân ko còn cãi nhau nữa nhưng mà phát triển thành yên lặng. Chúng tôi đều biết lỗi của mình nhưng mà đều lề mề lúc trình bày tình cảm. Khi chưa biết nói thế nào với cậu đó. Hân quay sang cười làm hoà với tôi:

– Mình xin lỗi nhé! Mình hot tính quá.

Tôi vội vã cười nhẹ:

– Không! Mình cũng sai rồi. Đáng lẽ nên nghĩ suy hơn trước lúc nói.

Trước mắt chúng tôi là vườn hoa đẹp với nhiều sắc màu của các loài hoa đua nhau khoe sắc. Cả 2 chúng tôi cùng vui vẻ, cười đùa. Bè bạn dù thân thiện tới mấy cũng chẳng thể tránh khỏi việc tranh chấp, ranh cãi. Chúng ta cần biết kềm chế và học cách bao dong để giữ giàng tình bạn đẹp.

Top 10 bài kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn

4. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn lớp 5 số 3

Thđó tôi về nhà trễ hơn mọi bữa, mẹ tôi hỏi: “Bữa nay sao con về trễ vậy? Thường ngày độ 11 giờ hay hơn 1 chút là con về. Chắc ở lớp có sinh hoạt gì phải ko con?” “Chút nữa, con kể mẹ nghe, mẹ nhé”. Trả lời mẹ xong, tôi vào cất cặp rồi ra bể nước rửa tay chân mặt mày sạch bong mới vào ngồi cạnh mẹ thỏ thẻ.

– Chuyện là thế này mẹ ạ! Tan học, con và Phương con nhà dì Tư đi về sau cuối. Chúng bạn đều đi xe về trước cả, chỉ mình con và Phương đi bộ. Trời nắng quá, 2 đứa nép vào vệ đường nhưng mà đi. Tới ngã tư đầu làng, vừa mới bước sang bên kia đường, cả 2 đứa đều nghe 1 tiếng rên nho bé. Con bảo Phương ngừng lại:

– Phương ơi! Dường như có tiếng người nào rên?

– Mình cũng nghe như thế.

Chúng con nhìn quanh quất ko thấy 1 bóng người. Bỗng, tiếng rên lại cất lên. Cả 2 đứa như đã định hướng tiếng rên phát lên từ hướng nào rồi. Chúng con bước tới gần gốc me tây nằm sâu trong vệ đường 1 chút.

– Ôi! 1 bà già.

Phương phát xuất hiện trước rồi kéo tay con cùng chạy tới. Bà nằm gối đầu lên rễ me. Bộ áo quần màu nâu sẫm lấm lem bụi đường. Chiếc gậy tre trơn bóng nằm cạnh chân. Mái tóc bà đã bạc trắng. Khuôn mặt nhăn nheo xanh nhợt. Con sờ lên trán bà thấy lạnh toát.

– Làm sao hiện giờ hả Phương?

Phương vội để cặp xuống theo, run run nói:

– Cậu có mang theo dầu ko?

Khi này, con mới sực nhớ ra vội với lấy chiếc cặp, nhanh nhảu kéo dây khóa lấy ra 1 lọ dầu gió Kim nhưng mà mẹ vừa mới sắm cho con hôm trước. Phương vừa thấm dầu lên trán, mũi, thái dương bà xoa mạnh. Chừng độ mười lăm phút, chúng con thấy người bà ấm lại hơi thở khởi đầu đều dần. Bà mở mắt nhìn chúng con rồi phều phào:

– Cho bà chút nước.

Nghe bà vừa nói xong, Phương quay lại con nói nhanh:

– Cậu ngồi đây với bà, mình chạy đi sắm nước nhé!

– Phương chạy lùi lại gần 1 trăm mét, ngay quán cô Lựu, sắm 1 túi nước chanh có ống hút rồi tất tưởi quay về đưa cho con. Cầm túi nước, con từ từ cho bà uống. Được nửa túi, bà bảo cho bà nằm nghỉ 1 tí. Phương ngồi xuống bên cho bà tựa. 1 khi sau, bà uống tiếp hết túi nước rồi nhìn 2 đứa chúng con:

– Bà ờ làng bên kia đi thăm đứa cháu gái ở xóm Đông. Qua đây, thây nắng quá, bà ngừng lại nghỉ tạm ở gốc me này. Không ngờ, ngồi được 1 chút thì thấy xây xẩm cả mặt mũi, chẳng có người nào nhưng mà kêu cả.

– Hiện thời, bà đã thấy đỡ chưa hở bà?

– Cô đỡ rồi nhưng mà vẫn còn thấy mệt.

Ngồi với bà 1 khi, chúng con bàn với nhau. 1 đứa ra đường đón xe, đưa bà vào bệnh viện rồi nhắn với người thân của bà lên. Con chạy ra đường đứng chờ. Từ xa, 1 chiếc Honda vù đến. Con giơ tay ra hiệu cho xe ngừng lại. Bác này có nhẽ trạc tuổi với bố, ngừng lại, nhìn con hỏi:

– Cháu đi về đâu?

– Thưa bác, cháu ko đi nhưng mà có 1 bà cụ bị mệt. Chúng cháu đi học về, thấy bà xỉu ở đây. Nhờ bác đưa hộ bà vào bệnh viện giúp ạ!

Bác xuống xe cùng con đi tới gốc me. Thđó bà cụ đang nằm tựa vào Phương, bác vội nói:

– 1 cháu đứng chờ ở đây. Còn 1 cháu theo bác đưa bà vào bệnh viên.

Bác bế bà cụ trên tay rồi cùng Phương lên xe. Hai mươi phút sau, bác đưa Phương quay về. Khi chia tay với chúng con, bác nói:

– Hai cháu thật là ngoan. Bác rất vui vì hành động của 2 cháu. Hiện thời 2 cháu yên tâm nhưng mà về. Bác tới xóm Đông, báo cho cô cháu gái của bà tới bệnh viện ngay.

Khi lên xe, bác còn quay lại mỉm cười với chúng con. Chuyện con về trễ là vì lí do thế đó, mẹ ạ!

Hiện thời thì Phương – người bạn gái thân thiện của tôi đã theo gia đình về Thành phố Hồ Chí Minh. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Câu chuyện trên là 1 kỉ niệm đáng nhớ trong tình bạn của chúng tôi.

5. Em hãy kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn số 4

Thời gian thấm thoắt trôi đi, đã 3 5 rồi, tôi vẫn còn nhớ. Hồi học lớp Hai, tôi và Quỳnh rủ nhau ra vườn hoa trong trường chơi vào giờ giải lao.

Buổi sáng hôm đó là 1 buổi sáng mùa xuân, ko khí ấm áp, chúng tôi thả phanh hít thở bầu ko khí trong sạch. Vườn trường có nhiều sắc hoa. Tôi thích nhất là cây hoa cúc vàng. Nó nhiều cánh, nhì ở giữa, cánh hoa mềm mại xếp đều vào nhau; hương hoa thơm thoang thoảng và trông thật đáng yêu, sắc hoa màu vàng đặc sắc. Tôi nói:

Quỳnh ơi, xem kìa, hoa cúc mới đẹp làm sao!

Quỳnh bĩu môi:

Ờ đẹp thật! Nhưng làm sao đẹp bằng huê hồng. Hoa hồng là bà chúa của các loài hoa.

Tôi và Quỳnh mải tranh cãi với nhau, người nào cũng cho ý mình là đúng và hợp lí cả. Suốt thời kì đầu Quỳnh vẫn bảo vệ ý đúng của mình. Quỳnh giận tôi thật rồi! Từ góc vườn, bác bảo vệ lại gần chúng tôi:

Này 2 cháu, từ nãy tới bây giờ bác đã nghe 2 cháu tranh cãi với nhau việc hoa nào đẹp hơn rồi. Hiện thời bác nói cho 2 cháu nghe nhé: “Hoa nào cũng đẹp, mỗi hoa có 1 vẻ đẹp riêng. Cái chính là chúng ta phải biết cho hoa đẹp hơn, tươi hơn và đâm chồi để nở ra nhiều hoa khác”. Tôi và Quỳnh nghe bác nói mới hiểu ra. Khi bấy giờ chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt vui vẻ như lúc đầu. Vườn hoa trước mắt chúng tôi khi bấy giờ như đẹp hơn.

Hiện thời chúng tôi đã to. Ba 5 qua, kỉ niệm thời ấu thơ vẫn đọng mãi trong tôi: 1 tình bạn đẹp, 1 kỉ niệm khó quên.

6. Kể về 1 kỉ niệm đáng nhớ với bạn thân số 5

Trong tâm não mỗi người đều có những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên của em là 1 lần đi biển Nha Trang cộng với My – người bạn thân của em đã lâu.

Lần đấy thật vui, chúng em chất hết đồ đoàn vào va li và đi phi cơ tới Nha Trang. Biển thật đẹp! Những rặng dừa rì rào trong gió. Những con sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt trắng xóa. Biển có khi hiền hòa, lặng sóng, nhưng mà có khi lại bức xúc, ngạo mạn đánh dạt tất cả cái gì bao quanh nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra biển sẽ thấy nhấp nhoáng những đoàn thuyền đánh cá ra khơi, mang về cho mọi người những mẻ lưới nặng trịch cá. Trên bờ, người đi tắm biển rất nhiều. Em và My cùng nhau xây lâu đài cát và “thu hoạch” được rất nhiều vỏ sò, ốc, san hô,…. Tắm biển đã thỏa thích, 2 gia đình của em và My dẫn nhau ra 1 nhà hàng cao cấp. Ở đấy, bọn em được ăn đặc sản của Nha Trang cùng rất nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả 2 đứa lại ra biển hóng mát và đi dạo. Khi ngồi nghỉ, bọn em thi nhau tán ngẫu những câu chuyện ko có thật trên đời. Tiếng cười đùa của bọn em hòa vào tiếng dế đêm nghe rất hay, buổi đêm trên biển thật yên tĩnh ……

Tới bây giờ đã 3 5 diễn ra từ ngày em đi chơi với My nhưng mà em sẽ ko bao giờ quên được ngày đó vì nó đã khắc sâu vào trong tâm não của em. Ngày đó, là 1 kỉ niệm khó quên, 1 kỉ niệm tình bạn đẹp.

Văn lớp 5 kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn

7. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 6

Tôi được sinh ra trong 1 gia đình có cảnh ngộ gian khổ, từ bé cha mẹ tôi đã luôn dặn tôi rằng phải phấn đấu học tập, ko được thua bạn nào cả, có tương tự sau này tôi sẽ ko khổ giống cha mẹ tôi hiện giờ. Tôi đã tuân theo lời cha mẹ, suốt ngày tôi chỉ học và đọc sách, tôi ko muốn trò chuyện với người nào vì tôi cảm thấy tương tự sẽ hoang toàng thời kì. Trên lớp, ngoài thời kì học tôi lại ngồi đọc sách và đọc truyện, tôi ko mấy lúc ân cần tới các bạn bao quanh tôi đang làm gì, họ hỏi gì thì tôi nói nấy. Vì thế nên 5 nào tôi cũng đứng nhất lớp và tôi ko chơi với bạn nào cả. Nhiệm vụ chính của tôi là học tập, tôi đã nghĩ tương tự!

Cho tới 1 ngày, có 1 bạn mới chuyển vào lớp tôi. Lần đầu bạn đó vào lớp cô giáo giới thiệu bạn đó tên là Trang ở lớp A2 chuyển sang. Nhìn bạn đó hiền quá, tôi thấy tò mò ko biết bạn đó học có giỏi ko? Vì tôi ko thích người nào học giỏi hơn tôi cả. Thật bất thần lúc cô giáo bảo bạn đó ngồi gần tôi, cô dặn tôi phải tương trợ bạn đó học tập.

Giờ ra chơi buổi học hôm đó, vẫn lề thói cũ tôi ngồi đọc sách. Thật kinh ngạc lúc Trang cũng ko ra chơi, cứ ngồi kế bên nhìn tôi 1 khi lâu, thấy vậy tôi quay sang hỏi “bạn nhìn gì vậy”, Trang mỉm cười nói “đấy là quyển sách tớ thích nhất, tớ đã từng mong ước mình được đọc nó dù chỉ 1 lần”. Thì ra Trang rất thích quyển sách tôi đang đọc, tôi cũng rất thích nó. Tôi nói với Trang “nếu bạn thích thì đọc xong tớ sẽ cho bạn mượn”. Trang cười nhẹ “thật nhé!”. Cuối giờ tôi đưa sách cho Trang, bạn đó cảm ơn tôi rồi phấn chấn cho sách vào cặp. Sáng hôm sau tới lớp Trang kể cho tôi nghe về quyển sách đấy, rồi kể cho tôi nghe về gia đình Trang. Thì ra, Trang còn có cảnh ngộ gia đình gian khổ hơn tôi, bạn đó ko có cha mẹ và ở với bà nội. Sách vở bạn đó có là do láng giềng khuyên góp và tặng lại. Trang rất thích đọc sách nhưng mà lại ko có tiền để sắm. Nghe

Trang hàn ôn tôi thấy bạn đó vừa đáng thương vừa đáng thán phục.

Từ đấy, tôi và Trang chơi rất thân với nhau. Chúng tôi cùng nhau học tập, tôi học giỏi nên tôi sẽ dạy cho Trang những tri thức nhưng mà tôi biết, và cho Trang mượn những cuốn sách tôi đã đọc xong rồi. Cuối tuần được nghỉ tôi thường sang nhà Trang chơi và tương trợ bà nội của Trang nhổ tóc ngứa. Chúng tôi hợp nhau tới từng thị hiếu về món ăn, đọc sách và nghe nhạc nữa. Đối với tôi, Trang là 1 người bạn tốt và hết sức đáng mến. Thực sự thì chưa bao giờ tôi cảm thấy tâm cảnh mình lại thư thái tới thế, tôi đã lắng tai nhiều hơn và san sớt nhiều hơn. Từ ngày có Trang là bạn, tôi ko còn ngồi 1 mình 1 góc nữa. Tới bây giờ ra chơi, chúng tôi ra sân chơi nhảy dây, kéo co với các bạn rất vui. Trang đã khiến cho tôi chỉnh sửa, bạn đó nói với tôi rằng “dù cuộc sống có gian khổ tới mấy thì chúng ta vẫn luôn phải cười vui vẻ”. Tôi đã chỉnh sửa cách nghĩ suy tính từ lúc chơi với Trang. Bạn đó đã khiến cuộc sống của tôi thú vị hơn rất nhiều, tôi thấy mình sống thư thái hơn và cười nhiều hơn. Cảm ơn Trang đã là bạn của tôi.

Xem thêm  Chuyên đề căn bậc hai và căn bậc ba – Nguyễn Thanh Tâm

Trong cuộc đời, người nào cũng có những người bạn. Gặp được người bạn tốt là niềm hạnh phúc to lao. Tôi luôn trân trọng tình bạn giữa tôi và Trang, và chúng tôi sẽ cùng nhau phấn đấu học tập và giữ gìn tình bạn luôn vui vẻ, vững bền.

8. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 7

Trong kí ức của mỗi người, nhất là đối với những người học trò như em thì 1 người bạn thân lại càng chẳng thể thiếu. Thật đặc thù là Đan – cô bạn thân từ hồi lớp 1 tới bây giờ vẫn học với em.

Đan là 1 cô nhỏ có vóc dáng bé nhỏ cộng với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn mặt trái xoan với ánh mắt thơ ngây của 1 đứa trẻ, Đan luôn làm mềm lòng mọi người chỉ với 1 ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, mồm lại luôn nở 1 nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng nuột, tưởng nghe đâu những hạt ngọc trai. Cô bạn này lại có dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhõm. Giọng nói nghe rất ngọt và dịu dàng. Chính vì vậy nhưng mà ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự có mặt của bạn đó là chẳng thể thiếu. Giọng ca “cây nhà lá vườn” này đã đưa về cho lớp, trường rất nhiều giải nhất, nhị.

Trong lớp thì Đan có vẻ rất hiền từ, dễ tính nhưng mà trong học tập lại rất nghiêm chỉnh. Những hoạt động của trường, lớp thì bạn luôn đứng đầu. Tuy thế, Đan vẫn coi việc học là nhu yếu nhất. Với 1 cái đầu sáng dạ và tính toán nhanh nên bạn học môn toán rất giỏi. Đan luôn được thầy cô và bằng hữu quí mến bởi học giỏi lại hay tương trợ bằng hữu. Về nhà, ngoài giờ học, Đan luôn giành thời kì tương trợ tía má. Ngoài thị hiếu đọc sách, Đan có 1 thị hiếu hơi bị dị dạng là thích xem phim ma. Mỗi khi nhàn rỗi là 2 đứa lại hỏi thăm chuyện học tập, hàn ôn chuyện buồn vui. Lần nhưng mà em bị cảm, Đan đã trình bày mình thực thụ là 1 người bạn tốt. Em đã phải nghỉ học hết 2 tuần. Tuy thế Đan vẫn tới nhà em và giảng cho em từng bài toán, bài văn. Điều này đã làm em thực thụ làm em cảm động. Khi em hết bệnh cũng là khi 2 đứa lại cùng nhau bước đi trên tuyến đường tới trường. Con đường in lại những kỉ niệm vui, buồn của đôi bạn thân.

Đan luôn là 1 người bạn tốt ko chỉ đối với em nhưng mà với cả mọi người. Em cũng sẽ phấn đấu học thật giỏi để 2 đứa mãi là bạn thân, đôi bạn cùng tiến.

9. Kể lại 1 kỉ niệm về tình bạn số 8

Những 5 học tiểu học, mình có rất nhiều bạn thân. Nhưng mình quý nhất bạn Phương Thảo. Mình nhớ mãi câu chuyện chỉ vì Phương Thảo ko cho mình mượn bộ đồ dùng học tập nhưng mà suýt nữa chúng mình giận nhau.

Chuyện là thế này. 5 học lớp 3, vào đầu 5 học, cô giáo rà soát việc sẵn sàng đồ dùng học tập của lớp. Phương Thảo thuộc tổ 1 đã rà soát tuần trước, tuần sau tới lượt tổ 3 của mình. Vì chủ nhật mình về quê chơi nên sáng thứ 2 cha mẹ đưa thẳng tới lớp cho kịp giờ học nên ko kịp ghé qua nhà lấy bộ đồ dung học tập. Tới khi rà soát mình cầu cứu Phương Thảo cho mượn nhưng mà bạn ko cho thế là mình bị cô phê bình, mình mắc cỡ quá vì nghĩ ko chơi với Phương Thảo nữa – kẻ xấu xa, chán ghét. Mấy ngày thấy mình xa lánh ko chơi, Phương Thảo nhận thấy mình giận nên nhân dịp ra chơi lân la tới hỏi chuyện.

Thu Hằng giận mình à, Phương Thảo hỏi.

Ừ. Sao ko cho người ta mượn đồ, muốn người ta bị phê bình chứ gì?

Không. Bạn ko hiểu mình rồi. Cô giáo luôn nhắc nhở chúng ta phải thật thà. Nếu mình cho bạn mượn, có thể cô ko biết bạn có lỗi nhưng mà thực ra cả bạn và mình lại đều có lỗi đấy là thói gian sảo. Bác mẹ mình luôn nhắc nhở mình muốn biến thành người tốt đầu tiên phải là người thật thà. Phương Thảo nói 1 hồi, mình đứng nghe thấy hợp lí nhưng mà vẫn tỏ ra chưa ưng ý.

Cuối tuần bố mình hỏi có điểm gì kém ko? Mình thú nhận và kể chuyện tranh chấp giữa mình và Phương Thảo. Bố mình nghe xong vuốt tóc mình và nói: Bạn Phương Thảo nói đúng đó con ạ. Trung thực là đức tính tốt là điều hay thứ 5 của Bác Hồ với các thiếu nhi các con. Ngay cổng trường con cũng có khẩu hiệu “Tiên học Lễ – hậu học văn” đó thôi. Nghe bố nói xong mình thấy đã sai. Sáng hôm sau, mình tới lớp thật sớm, chạy vội tới gặp xin lỗi Phương Thảo.

Vậy nhưng mà cho tới hiện tại đã 2 5 rồi đó, nay chúng mình đã lên lớp 5. Diễn ra từ sự cố đấy mình và Phương Thảo càng hiểu và thân nhau hơn. Chúng mình luôn nhắc nhau luôn thi đua giành nhiều điểm mạnh trong học tập.

10. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 9

Tôi bước trên tuyến đường thân thuộc. Trời bữa nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt ko 1 gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ tới Mai biết bao lăm.

Người bạn đấy ko học cùng trường, cũng ko học cùng lớp, nhưng mà tôi quen trong 1 trường hợp đặc thù.

Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy 1 cô nhỏ ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô. 1 hôm trời mưa béo nhưng mà cô nhỏ kia vẫn đi bán bỏng. Thđó cô nhỏ bán bỏng áo quần ướt đầm,tôi liền đi sát lại, kéo đồ mưa của mình che cho bạn. Hôm đó, vừa đi tôi vừa hỏi:

– Bạn tên là gì? Vì sao ngày nào bạn cũng đi bán bỏng vậy?

Cô nhỏ giải đáp:

– Mình tên là Mai. Vì nhà mình nghèo quá nên mình phải đi bán bỏng để sắm áo quần và đồ dùng học tập.

Thực ra nhà tôi cũng chẳng hơn gì nhà Mai. Bỗng, tôi chợt nhớ ra chiếc áo nhưng mà ông nội đã tặng mình 5 ngoái. Không tần ngần gì nữa, tôi liền đem ngay quan điểm đấy bàn bạc với Mai, nhưng mà Mai lại nói:

– Cảm ơn bạn, nhưng mà mình muốn tự lao động để kiếm tiền sắm các thứ.

Cũng diễn ra từ ngày hôm đo,tôi ko còn thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi tự dưng 1 hôm, tôi gặp lại Mai trong 1 kì thi học trò giỏi. Tôi và Mai mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, rồi 2 đứa chạy ù vào trong phòng sẵn sàng thi. Tôi ngồi ngay dưới bàn của Mai. Sau 1 hồi, 6 tiếng trống vang lên báo hiệu khởi đầu giờ thi. Phần đầu bài thi thì tôi làm được rồi nhưng mà tới 1 bài toán khó thì tôi nghĩ suy mãi ko ra. Tôi nhìn lên trên thấy Mai viết lia lịa trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tầm mồ hôi. Bỗng từ đâu 1 cục giấy vo tròn được ném thẳng đến trước mặt tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt 1 cái như báo hiệu. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem nhưng mà tôi lại nhớ có lần Mai đã nói:

– Cảm ơn bạn, nhưng mà mình muốn tự lao động để sắm mọi thứ.

Vậy là tôi ko giở ra xem nữa nhưng mà phấn đấu đọc thật kĩ đề bài để tìm ra đáp án, và , tôi cũng tìm ra đáp án. Tôi liền viết 1 mạch. Vừa khi hết giờ cũng là khi tôi kết thúc xong tất cả bài thi. Ra về, Mai tiến lại gần tôi, nói:

Khi nãy mình thấy bạn bối rối nên mình muốn giúp bạn, hiện giờ mình thấy thật sự ăn năn. Tốt hơn hết là chúng mình hãy tự đi và lao động bằng đôi chân và trí não của mình.

Tôi và Mai sánh bước bên nhau. Trời như trong và xanh hơn.

11. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 10

Sau lúc bố tôi mất, mẹ đưa tôi về ở với bà ngoại. 5 đấy, tôi lên học lớp Ba. Bà ngoại là người lao động nhà máy dệt, về hưu đã gần 20 5. Mẹ tôi là người lao động của Doanh nghiệp công viên thị xã, mẹ thường đi làm từ sáng sớm tới tối mò mới về.

Ở gần nhà bà ngoại cũng có trường tiểu học, nhưng mà vì tôi là học trò ngoại tuyến nên phải đi học xa, cách nhà bà tới hơn 2 cây số. Nhiều hôm trời mưa gió, tôi còn bé nên đi học thật khó nhọc. Mẹ vẫn xoa dịu khích lệ: “Hoàn cảnh gia đình ta có nhiều gian khổ, con phấn đấu, mẹ con ta phấn đấu.” Nghe mẹ nói, nước mắt mẹ chảy ra, tôi thương mẹ, thương bà lắm. Học kì I lớp Ba, tôi đã quyết tâm biến thành học trò giỏi.

Sáng chủ nhật hôm đó, tôi đang ngồi học bài thì cô bạn láng giềng sang chơi. Đã nhiều lần gặp nhau, nhưng mà tôi e lệ ko dám làm quen bắt chuyện. Người bạn mới cao hơn tôi nửa cái đầu, khuôn mặt bầu bĩnh, nước da trắng mịn màng. Đôi bàn tay búp măng, bạn giở từng trang vở của tôi, nheo mắt cười, nói :Chữ viết cậu đẹp quá !”

Tuổi thơ vốn hồn nhiên. Bạn tự giới thiệu họ tên mình là Lê Thị Hương Lan, rồi nói thầm hỏi: “Đằng đó tên gì?”. Nghe tôi nói, bạn nhắc lại tên tôi: “Nguyễn Thị Quỳnh”. Chúng tôi cùng khinh khích cười…

Sau đấy, hầu như chủ nhật nào Hương Lan cũng sang nhà tôi chơi, khi trò chuyện vui, khi bàn bạc về các bài tập Tiếng Việt, bài toán khó. Mấy lần Hương Lan mời tôi sang nhà bạn chơi, nhưng mà tôi chỉ hẹn và khất. Hoàn cảnh nghèo nàn, thiếu thốn nên mẹ dặn: “Không được thấy người sang bắt quàng làm họ”. Bác mẹ Lan đều dạy học: bố dạy Toán trường Trung học cơ sở Chu Văn An, mẹ là Hiệu phó trường Tiểu học Kim Đồng. Ngày 1-6, tôi ở trường về thì đã thấy cha mẹ Lan đang ngồi trò chuyện trong nhà với bà ngoại. Tôi cúi đầu chào.

– Cháu chào 2 ông bà.

– Chào cháu. Cháu đi dự lễ 1-6 ở trường về à?

– Vâng ạ!

Bác mẹ Lan xem giấy khen và phần thưởng của tôi, rồi nói với bà: “Con nhỏ ngoan và học giỏi. Thương nó khó nhọc quá!”… Ông bà cho tôi 1 số món quà, có 1 bộ áo quần rất đẹp và sách vở, 1 cái ba-lô màu xanh đựng sách vở đi học, thứ nhưng mà tôi hằng ước ao xưa nay. Tôi cảm ơn, tay run run nhận quà. Bà nhẹ nhõm vuốt mái tóc tôi và nói: “Thỉnh thoảng cháu sang nhà bác chơi. Cháu và cái Lan cùng tuổi, cùng lớp đấy…”

Chắc là Hương Lan đã nói với cha mẹ mình về cảnh ngộ của tôi nên đã nhờ mẹ xin cho tôi về học tại trường Tiểu học Kim Đồng, cách nhà bà độ nửa cây số. Mọi thủ tục giấy má chuyển trường, cha mẹ Lan đều khiến cho tôi cả.

Lớp 4, tôi và Lan đều đạt danh hiệu học trò giỏi và thi học trò giỏi môn Toán toàn quận. Lan được giải Nhì, tôi được giải Ba. Chúng tôi biến thành đôi bạn thân. Bác mẹ Lan thương tôi và coi tôi như con cháu trong nhà.

Tôi ko còn phải đi học xa nữa. Những hôm mưa béo gió to, tôi lại bâng khuâng nhớ tới kỉ niệm buổi đầu gặp Hương Lan.

12. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 11

Tôi có rất ít bạn vì gia đình tôi thường xuyên phải chuyển nhà bởi công tác của bố tôi ko bình ổn. 5 ngoái, trên chuyến tàu về nhà bà ngoại, tôi đã có 1 kỉ niệm thật đáng nhớ và rất lôi cuốn.

Chuyện là thế này, tôi đồng hành anh trai tôi và 1 đứa em họ con nhà dì. Ba chúng tôi xuất phát từ nhà khá sớm cho kịp chuyến tàu sớm nhất. Nhà ga thật là ồn ã và nhộn nhịp với người, với hàng,… Chúng tôi thung dung lên toa vì vé đã sắm từ hôm trước. Buồng chúng tôi ngồi, trừ 3 anh em tôi ra còn có 1 đối tượng bí hiểm nữa. Tàu sẵn sàng lăn bánh thì đối tượng đó cũng hiện ra. Tôi chẳng chú ý lắm bởi mắt cứ dán vào quyển Conan huyền thoại của mình. Anh tôi và đứa em họ thì khỏi phải bàn, 2 giáo đồ của các trò chơi điện tử, cũng ko thèm ngửng mặt lên lấy 1 lần.

Tàu chạy, để tự thư giãn mắt, tôi lơ đễnh ngắm cảnh vật đang lùi lại phía sau mình ham thích. Tạm thả quyển truyện tranh xuống, tôi thoải mái bóc gói bim bim kế bên đùi ăn bình thản. Tới miếng thứ 3, tôi phát hiện mình đang bị 1 ánh mắt moi móc khó chịu kế bên để mắt. Tôi phồng miệng tỏ rõ thái độ ko ưng ý. Ông anh và thằng em họ yêu mến chả màng gì tới tôi cả nhưng mà chỉ có mỗi người bạn ngồi cạnh đó đang nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu nhưng mà tôi cho là moi móc kia. Sau khoảng 5 giây chỉ nhìn tôi là phần hành động nhưng mà tôi ko bao giờ nghĩ đến. Bạn đó không lo nghĩ nhúp lấy bim bim của tôi và cho vào mồm, ăn ngon lành. Thật là bất lịch sự quá, tôi chưa thấy con bé nào vô duyên như đứa này. Nhưng tôi ko tỏ ra mình là người bần tiện miếng ăn, mẹ tôi đã dạy anh em tôi kĩ chuyện này. Và tất nhiên là tôi để bé đó ăn cộng với sự ưng ý vì mình là 1 đứa con biết nghe lời, 1 con người tiến bộ, lịch sự.

Gicửa ải quyết xong gói bim bim, tôi tiếp diễn sự nghiệp đọc truyện của mình và gạt đi những nghĩ suy vẩn vơ khác. Tới điểm ngừng chân, anh tôi đánh thức tôi dậy với khuôn mặt cũng ngái ngủ ko kém. Tôi uể oải tìm kính và xếp đồ. Cô bạn vô duyên ngồi cùng tôi hẳn là đã xuống ga trước chúng tôi. Tôi ko ân cần, định bụng sẽ kể câu chuyện buồn cười đó với mọi người trong bữa trưa. Ôi trời ạ, đập và mắt tôi lúc đứng dậy là gói bim bim chưa bóc. Nó rúm ró trong góc, dưới cái khăn của tôi. Tôi định thần lại mọi chuyện. Tất cả đã rõ ràng, là tôi đã bóc nhầm gói bim bim của bạn đó, là tôi tự tiện ăn và chính tôi mới là cái đứa vô duyên khó hiểu trong chuyện này. Tôi dáo dác nhảy xuống toa nhằm kiếm tìm bé có mái tóc đuôi bò ngồi cạnh nhưng mà vô bổ.

Trên đường về nhà bà, tôi kể chuyện đáng mắc cỡ cho anh tôi và đứa em họ. Hai người cười ngặt nghẹo, còn tôi thì hot mặt hết sức. Về tới nhà bà, tôi ủ rũ tiếp, phần vì chuyến đi, phần vì câu chuyện khi trước. Tối thấy ăn năn nhưng mà chẳng biết làm sao. Bỗng ngoài sân có tiếng người. Trời ạ, tôi như chôn chân lúc trông thấy mái tóc đuôi bò và ánh mắt đầy nghịch ngợm đối diện, rất thân thuộc. Không phải người nào khác, đấy chính là đối tượng khi trước, nhưng mà nó, Hiền cũng chính là đứa kế bên nhà bà tôi. Bà tôi nghe chuyện cũng cười tôi, đứa cháu ngốc hay quên.

Sau chuyến tàu thú vị đó, tôi đã có 1 người bạn mới ở quê. Chúng tôi càng chơi càng thấy rất hợp nhau, như thị hiếu ăn bim bim chả hạn! Tình bạn của chúng tôi đã chính thức khởi đầu trong 1 cảnh ngộ đặc thù và đáng nhớ như thế đó.

Top 11 kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn nhưng mà DaiLyWiki VN sưu tầm và gửi đến các bạn dưới đây có ngôn từ mạch lạc, giản dị sẽ là tài liệu tham khảo bổ ích cho các em học trò học tốt môn Tiếng Việt.

Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin bổ ích khác trên phân mục Văn chương – Tài liệu của DaiLyWiki VN.

.

Xem thêm về bài viết

Top 11 kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn siêu hay

[rule_3_plain]

Trong đời sống của mỗi người, tình bạn thật sự là hết sức quan trọng, nó như viên ngọc sáng giữa đêm hôm, là 1 bảo vật vô giá cần phải nâng niu giữ giàng. Sau đây là Top 11 bài kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn, mời các em học trò lớp 5 tham khảo.
Trong mỗi chúng ta chắc hẳn người nào cũng có những tình bạn đẹp với những người bạn của mình. Trong bài viết này Hoatieu xin san sớt dàn ý về tình bạn, các bài văn kể về kỉ niệm đáng nhớ tình bạn lớp 5 hay chọn lựa giúp các bạn học trò củng cố thêm tri thức về dạng viết bài tập làm văn.
1. Dàn ý Kể 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn
a. Mở bài
– Giới thiệu bạn mình là người nào?
– Giới thiệu về kỉ niệm với người bạn đấy khiến mình xúc động nhất?
b. Thân bài
– Kể về kỉ niệm đấy.
– Xảy ra ở đâu? Khi nào? Với những người nào?
– Sự việc chính và các cụ thể.
– Điều gì khiến em xúc động? Xúc động như thế nào?
c. Kết bài
– Em nghĩ suy gì về kỉ niệm đấy?
– Suy nghĩ của em về người bạn đấy.
2. Kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn số 1
Trong hành trình trưởng thành, đi cùng cùng mỗi người ko chỉ là gia đình nhưng mà còn có cả những người bạn tốt. Mỗi người bạn lại để lại trong trái tim ta những kỉ niệm không giống nhau. Có 1 người bạn nhưng mà em luôn nhớ mãi là Quỳnh. Nhớ về cô bạn thân ngày đó bao kỉ niệm lại ùa về. Trong đấy có 1 kỉ niệm em mãi mãi ko bao giờ quên.
Chuyện xảy ra lúc em học lớp 3. Ấy là kỉ niệm về Quỳnh – người bạn ngồi cùng bàn với em. Em và Quỳnh chơi rất thân với nhau, luôn tương trợ nhau trong những khi gian khổ. Gần cuối 5 học 5 đó, em bị đau ruột thừa, nhập viện trong 1 thời kì dài nên phải nghỉ học hàng tuần liền chẳng thể tới trường. Bài học trên lớp đều bỏ qua. 1 hôm cô giáo chủ nhiệm gọi điện cho mẹ em bảo cần nhờ các bạn chép bài cho để lúc quay lại học ko bị bỡ ngỡ. Nhưng mẹ và em nghĩ suy 1 hồi cũng ko biết phải nhờ người nào. Em lo âu trước kỳ thi sắp đến sau lúc ra viện. Nhà em ở tận làng cách trường học rất xa, lại ko gần nhà bạn nào trong lớp.
Bất thần, tối hôm đó em thấy Quỳnh khoác đồ mưa, lặn lội đạp xe tới bệnh viện. Thì ra bạn đó chủ động nhận biên chép bài cho em, muốn tương trợ em học tập. Nhà Quỳnh ở khá xa nhà em nên mẹ em lo âu hỏi:
– Cháu đi tương tự cha mẹ có biết ko?
– Dạ, cháu xin phép cha mẹ rồi ạ. Bác mẹ cháu cũng đồng ý cho cháu tương trợ bạn. Quỳnh lễ độ thưa.
Sau đấy, mẹ dặn 2 đứa chúng em ở đây chờ mẹ 1 lát mẹ về lấy sách vở. Quỳnh hỏi thăm vết mổ của em rồi giảng lại cho em bài học sáng nay ở lớp. Em vẫn còn nhớ như in hình ảnh cô bạn bé bỏng đi vận động lại phòng bệnh hôm đó, vừa đi vừa giảng bài, trôi chảy như cô giáo giảng vậy. Suốt thời kì em nghỉ học nằm lại bệnh viện để theo dõi, ngày nào Quỳnh cũng tới với em. Có những hôm trời mưa béo giàn giụa, ko ngại đường xa, Quỳnh vẫn nhờ cha mẹ đưa tới.
Mẹ em đi làm cả ngày, cùng lúc phải đứa em gái mới vừa tròn 2 tuổi nên rất khó nhọc. Có những ngày tối muộn mẹ mới vào viện với em. Quỳnh biết được điều đấy, sợ em buồn nên ngày nào thấy mẹ đến muộn bạn đó sẽ ngồi mãi ở đấy, trò chuyện với em. Thời gian tương trợ em, cô bạn bỏ tham dự hết lớp học tiếng Anh, lớp học đàn piano nhưng mà mình thích thú. Nhìn những dòng chữ ngay ngắn trong trang vở của mình, em thấy cảm động hết sức. Nhờ có Quỳnh nhưng mà em có thể bắt kịp các bạn trong lớp, ko gặp vấn đề lúc quay lại học.
Mẹ em nói với em rằng:
– Quỳnh là 1 cô nhỏ ngoan, 1 người bạn tốt. Con phải ghi nhớ những gì bạn đó đã tương trợ mình.
Em hiểu lời dặn của mẹ, càng hiểu hơn tình cảm của cô bạn tốt bụng. Sau lần đó, chúng em càng phát triển thành thân thiện với nhau hơn, luôn phấn đấu cùng nhau học tập tân tiến.
Cho tới tận bữa nay, em và Quỳnh vẫn là những người bạn tốt của nhau . Kỉ niệm ngày đấy là 1 kỉ niệm đẹp khó quên đi về tình bạn của chúng em. Chúng em luôn trân trọng và giữ giàng tình cảm đấy.

3. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 2
Tôi và Hân là đôi bạn thân ngay từ thuở mẫu giáo. Chúng tôi gắn bó đi học và to lên cùng nhau. Mối quan hệ của chúng tôi thân thiện và gắn bó. Chúng tôi có nhiều kỉ niệm và khó quên nhất là lúc chúng tôi cãi nhau vào giờ giải lao trong trường.
Chuyện xảy ra cũng đã 5 5 nhưng mà tôi vẫn còn nhớ mãi. Buổi sáng đẹp của mùa xuân, ko khí ấm áp, chúng tôi đi dạo trong vườn hoa của trường. Vườn có nhiều hoa đẹp như hoa cúc vàng đẹp, nhiều cánh và có mùi thơm nhẹ. Tôi mới hỏi Hân:
– Hân ơi, xem kìa, hoa cúc mới đẹp làm sao!
Hân bĩu môi:
– Nhìn rất phổ biến. Không bằng huê hồng bởi huê hồng là chúa tể của các loài hoa.
Tôi và Hân mải miết ranh cãi bởi người nào cũng có lý của mình. Cả 2 từ ranh cãi vì vậy cãi nhau và trò chuyện to tiếng. Bác bảo vệ thấy vội lại gần chúng tôi:
Hai cháu ơi, bác đã nghe 2 cháu tranh cãi về vẻ đẹp của hoa rồi. Hiện thời bác nói thế này xem có lý ko: “Hoa nào cũng có vẻ đẹp riêng, chẳng thể so sánh hoa nào đẹp hơn. Chúng ta cùng nhau để hoa mãi tươi đẹp”.
Sau lúc bác bảo vệ cất tiếng, tôi và Hân ko còn cãi nhau nữa nhưng mà phát triển thành yên lặng. Chúng tôi đều biết lỗi của mình nhưng mà đều lề mề lúc trình bày tình cảm. Khi chưa biết nói thế nào với cậu đó. Hân quay sang cười làm hoà với tôi:
– Mình xin lỗi nhé! Mình hot tính quá.
Tôi vội vã cười nhẹ:
– Không! Mình cũng sai rồi. Đáng lẽ nên nghĩ suy hơn trước lúc nói.
Trước mắt chúng tôi là vườn hoa đẹp với nhiều sắc màu của các loài hoa đua nhau khoe sắc. Cả 2 chúng tôi cùng vui vẻ, cười đùa. Bè bạn dù thân thiện tới mấy cũng chẳng thể tránh khỏi việc tranh chấp, ranh cãi. Chúng ta cần biết kềm chế và học cách bao dong để giữ giàng tình bạn đẹp.

4. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn lớp 5 số 3
Thđó tôi về nhà trễ hơn mọi bữa, mẹ tôi hỏi: “Bữa nay sao con về trễ vậy? Thường ngày độ 11 giờ hay hơn 1 chút là con về. Chắc ở lớp có sinh hoạt gì phải ko con?” “Chút nữa, con kể mẹ nghe, mẹ nhé”. Trả lời mẹ xong, tôi vào cất cặp rồi ra bể nước rửa tay chân mặt mày sạch bong mới vào ngồi cạnh mẹ thỏ thẻ.
– Chuyện là thế này mẹ ạ! Tan học, con và Phương con nhà dì Tư đi về sau cuối. Chúng bạn đều đi xe về trước cả, chỉ mình con và Phương đi bộ. Trời nắng quá, 2 đứa nép vào vệ đường nhưng mà đi. Tới ngã tư đầu làng, vừa mới bước sang bên kia đường, cả 2 đứa đều nghe 1 tiếng rên nho bé. Con bảo Phương ngừng lại:
– Phương ơi! Dường như có tiếng người nào rên?
– Mình cũng nghe như thế.
Chúng con nhìn quanh quất ko thấy 1 bóng người. Bỗng, tiếng rên lại cất lên. Cả 2 đứa như đã định hướng tiếng rên phát lên từ hướng nào rồi. Chúng con bước tới gần gốc me tây nằm sâu trong vệ đường 1 chút.
– Ôi! 1 bà già.
Phương phát xuất hiện trước rồi kéo tay con cùng chạy tới. Bà nằm gối đầu lên rễ me. Bộ áo quần màu nâu sẫm lấm lem bụi đường. Chiếc gậy tre trơn bóng nằm cạnh chân. Mái tóc bà đã bạc trắng. Khuôn mặt nhăn nheo xanh nhợt. Con sờ lên trán bà thấy lạnh toát.
– Làm sao hiện giờ hả Phương?
Phương vội để cặp xuống theo, run run nói:
– Cậu có mang theo dầu ko?
Khi này, con mới sực nhớ ra vội với lấy chiếc cặp, nhanh nhảu kéo dây khóa lấy ra 1 lọ dầu gió Kim nhưng mà mẹ vừa mới sắm cho con hôm trước. Phương vừa thấm dầu lên trán, mũi, thái dương bà xoa mạnh. Chừng độ mười lăm phút, chúng con thấy người bà ấm lại hơi thở khởi đầu đều dần. Bà mở mắt nhìn chúng con rồi phều phào:
– Cho bà chút nước.
Nghe bà vừa nói xong, Phương quay lại con nói nhanh:
– Cậu ngồi đây với bà, mình chạy đi sắm nước nhé!
– Phương chạy lùi lại gần 1 trăm mét, ngay quán cô Lựu, sắm 1 túi nước chanh có ống hút rồi tất tưởi quay về đưa cho con. Cầm túi nước, con từ từ cho bà uống. Được nửa túi, bà bảo cho bà nằm nghỉ 1 tí. Phương ngồi xuống bên cho bà tựa. 1 khi sau, bà uống tiếp hết túi nước rồi nhìn 2 đứa chúng con:
– Bà ờ làng bên kia đi thăm đứa cháu gái ở xóm Đông. Qua đây, thây nắng quá, bà ngừng lại nghỉ tạm ở gốc me này. Không ngờ, ngồi được 1 chút thì thấy xây xẩm cả mặt mũi, chẳng có người nào nhưng mà kêu cả.
– Hiện thời, bà đã thấy đỡ chưa hở bà?
– Cô đỡ rồi nhưng mà vẫn còn thấy mệt.
Ngồi với bà 1 khi, chúng con bàn với nhau. 1 đứa ra đường đón xe, đưa bà vào bệnh viện rồi nhắn với người thân của bà lên. Con chạy ra đường đứng chờ. Từ xa, 1 chiếc Honda vù đến. Con giơ tay ra hiệu cho xe ngừng lại. Bác này có nhẽ trạc tuổi với bố, ngừng lại, nhìn con hỏi:
– Cháu đi về đâu?
– Thưa bác, cháu ko đi nhưng mà có 1 bà cụ bị mệt. Chúng cháu đi học về, thấy bà xỉu ở đây. Nhờ bác đưa hộ bà vào bệnh viện giúp ạ!
Bác xuống xe cùng con đi tới gốc me. Thđó bà cụ đang nằm tựa vào Phương, bác vội nói:
– 1 cháu đứng chờ ở đây. Còn 1 cháu theo bác đưa bà vào bệnh viên.
Bác bế bà cụ trên tay rồi cùng Phương lên xe. Hai mươi phút sau, bác đưa Phương quay về. Khi chia tay với chúng con, bác nói:
– Hai cháu thật là ngoan. Bác rất vui vì hành động của 2 cháu. Hiện thời 2 cháu yên tâm nhưng mà về. Bác tới xóm Đông, báo cho cô cháu gái của bà tới bệnh viện ngay.
Khi lên xe, bác còn quay lại mỉm cười với chúng con. Chuyện con về trễ là vì lí do thế đó, mẹ ạ!
Hiện thời thì Phương – người bạn gái thân thiện của tôi đã theo gia đình về Thành phố Hồ Chí Minh. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Câu chuyện trên là 1 kỉ niệm đáng nhớ trong tình bạn của chúng tôi.
5. Em hãy kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn số 4
Thời gian thấm thoắt trôi đi, đã 3 5 rồi, tôi vẫn còn nhớ. Hồi học lớp Hai, tôi và Quỳnh rủ nhau ra vườn hoa trong trường chơi vào giờ giải lao.
Buổi sáng hôm đó là 1 buổi sáng mùa xuân, ko khí ấm áp, chúng tôi thả phanh hít thở bầu ko khí trong sạch. Vườn trường có nhiều sắc hoa. Tôi thích nhất là cây hoa cúc vàng. Nó nhiều cánh, nhì ở giữa, cánh hoa mềm mại xếp đều vào nhau; hương hoa thơm thoang thoảng và trông thật đáng yêu, sắc hoa màu vàng đặc sắc. Tôi nói:
– Quỳnh ơi, xem kìa, hoa cúc mới đẹp làm sao!
Quỳnh bĩu môi:
– Ờ đẹp thật! Nhưng làm sao đẹp bằng huê hồng. Hoa hồng là bà chúa của các loài hoa.
Tôi và Quỳnh mải tranh cãi với nhau, người nào cũng cho ý mình là đúng và hợp lí cả. Suốt thời kì đầu Quỳnh vẫn bảo vệ ý đúng của mình. Quỳnh giận tôi thật rồi! Từ góc vườn, bác bảo vệ lại gần chúng tôi:
– Này 2 cháu, từ nãy tới bây giờ bác đã nghe 2 cháu tranh cãi với nhau việc hoa nào đẹp hơn rồi. Hiện thời bác nói cho 2 cháu nghe nhé: “Hoa nào cũng đẹp, mỗi hoa có 1 vẻ đẹp riêng. Cái chính là chúng ta phải biết cho hoa đẹp hơn, tươi hơn và đâm chồi để nở ra nhiều hoa khác”. Tôi và Quỳnh nghe bác nói mới hiểu ra. Khi bấy giờ chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt vui vẻ như lúc đầu. Vườn hoa trước mắt chúng tôi khi bấy giờ như đẹp hơn.
Hiện thời chúng tôi đã to. Ba 5 qua, kỉ niệm thời ấu thơ vẫn đọng mãi trong tôi: 1 tình bạn đẹp, 1 kỉ niệm khó quên.
6. Kể về 1 kỉ niệm đáng nhớ với bạn thân số 5
Trong tâm não mỗi người đều có những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên của em là 1 lần đi biển Nha Trang cộng với My – người bạn thân của em đã lâu.
Lần đấy thật vui, chúng em chất hết đồ đoàn vào va li và đi phi cơ tới Nha Trang. Biển thật đẹp! Những rặng dừa rì rào trong gió. Những con sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt trắng xóa. Biển có khi hiền hòa, lặng sóng, nhưng mà có khi lại bức xúc, ngạo mạn đánh dạt tất cả cái gì bao quanh nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra biển sẽ thấy nhấp nhoáng những đoàn thuyền đánh cá ra khơi, mang về cho mọi người những mẻ lưới nặng trịch cá. Trên bờ, người đi tắm biển rất nhiều. Em và My cùng nhau xây lâu đài cát và “thu hoạch” được rất nhiều vỏ sò, ốc, san hô,…. Tắm biển đã thỏa thích, 2 gia đình của em và My dẫn nhau ra 1 nhà hàng cao cấp. Ở đấy, bọn em được ăn đặc sản của Nha Trang cùng rất nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả 2 đứa lại ra biển hóng mát và đi dạo. Khi ngồi nghỉ, bọn em thi nhau tán ngẫu những câu chuyện ko có thật trên đời. Tiếng cười đùa của bọn em hòa vào tiếng dế đêm nghe rất hay, buổi đêm trên biển thật yên tĩnh ……
Tới bây giờ đã 3 5 diễn ra từ ngày em đi chơi với My nhưng mà em sẽ ko bao giờ quên được ngày đó vì nó đã khắc sâu vào trong tâm não của em. Ngày đó, là 1 kỉ niệm khó quên, 1 kỉ niệm tình bạn đẹp.

7. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 6
Tôi được sinh ra trong 1 gia đình có cảnh ngộ gian khổ, từ bé cha mẹ tôi đã luôn dặn tôi rằng phải phấn đấu học tập, ko được thua bạn nào cả, có tương tự sau này tôi sẽ ko khổ giống cha mẹ tôi hiện giờ. Tôi đã tuân theo lời cha mẹ, suốt ngày tôi chỉ học và đọc sách, tôi ko muốn trò chuyện với người nào vì tôi cảm thấy tương tự sẽ hoang toàng thời kì. Trên lớp, ngoài thời kì học tôi lại ngồi đọc sách và đọc truyện, tôi ko mấy lúc ân cần tới các bạn bao quanh tôi đang làm gì, họ hỏi gì thì tôi nói nấy. Vì thế nên 5 nào tôi cũng đứng nhất lớp và tôi ko chơi với bạn nào cả. Nhiệm vụ chính của tôi là học tập, tôi đã nghĩ tương tự!
Cho tới 1 ngày, có 1 bạn mới chuyển vào lớp tôi. Lần đầu bạn đó vào lớp cô giáo giới thiệu bạn đó tên là Trang ở lớp A2 chuyển sang. Nhìn bạn đó hiền quá, tôi thấy tò mò ko biết bạn đó học có giỏi ko? Vì tôi ko thích người nào học giỏi hơn tôi cả. Thật bất thần lúc cô giáo bảo bạn đó ngồi gần tôi, cô dặn tôi phải tương trợ bạn đó học tập.
Giờ ra chơi buổi học hôm đó, vẫn lề thói cũ tôi ngồi đọc sách. Thật kinh ngạc lúc Trang cũng ko ra chơi, cứ ngồi kế bên nhìn tôi 1 khi lâu, thấy vậy tôi quay sang hỏi “bạn nhìn gì vậy”, Trang mỉm cười nói “đấy là quyển sách tớ thích nhất, tớ đã từng mong ước mình được đọc nó dù chỉ 1 lần”. Thì ra Trang rất thích quyển sách tôi đang đọc, tôi cũng rất thích nó. Tôi nói với Trang “nếu bạn thích thì đọc xong tớ sẽ cho bạn mượn”. Trang cười nhẹ “thật nhé!”. Cuối giờ tôi đưa sách cho Trang, bạn đó cảm ơn tôi rồi phấn chấn cho sách vào cặp. Sáng hôm sau tới lớp Trang kể cho tôi nghe về quyển sách đấy, rồi kể cho tôi nghe về gia đình Trang. Thì ra, Trang còn có cảnh ngộ gia đình gian khổ hơn tôi, bạn đó ko có cha mẹ và ở với bà nội. Sách vở bạn đó có là do láng giềng khuyên góp và tặng lại. Trang rất thích đọc sách nhưng mà lại ko có tiền để sắm. Nghe
Trang hàn ôn tôi thấy bạn đó vừa đáng thương vừa đáng thán phục.
Từ đấy, tôi và Trang chơi rất thân với nhau. Chúng tôi cùng nhau học tập, tôi học giỏi nên tôi sẽ dạy cho Trang những tri thức nhưng mà tôi biết, và cho Trang mượn những cuốn sách tôi đã đọc xong rồi. Cuối tuần được nghỉ tôi thường sang nhà Trang chơi và tương trợ bà nội của Trang nhổ tóc ngứa. Chúng tôi hợp nhau tới từng thị hiếu về món ăn, đọc sách và nghe nhạc nữa. Đối với tôi, Trang là 1 người bạn tốt và hết sức đáng mến. Thực sự thì chưa bao giờ tôi cảm thấy tâm cảnh mình lại thư thái tới thế, tôi đã lắng tai nhiều hơn và san sớt nhiều hơn. Từ ngày có Trang là bạn, tôi ko còn ngồi 1 mình 1 góc nữa. Tới bây giờ ra chơi, chúng tôi ra sân chơi nhảy dây, kéo co với các bạn rất vui. Trang đã khiến cho tôi chỉnh sửa, bạn đó nói với tôi rằng “dù cuộc sống có gian khổ tới mấy thì chúng ta vẫn luôn phải cười vui vẻ”. Tôi đã chỉnh sửa cách nghĩ suy tính từ lúc chơi với Trang. Bạn đó đã khiến cuộc sống của tôi thú vị hơn rất nhiều, tôi thấy mình sống thư thái hơn và cười nhiều hơn. Cảm ơn Trang đã là bạn của tôi.
Trong cuộc đời, người nào cũng có những người bạn. Gặp được người bạn tốt là niềm hạnh phúc to lao. Tôi luôn trân trọng tình bạn giữa tôi và Trang, và chúng tôi sẽ cùng nhau phấn đấu học tập và giữ gìn tình bạn luôn vui vẻ, vững bền.
8. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 7
Trong kí ức của mỗi người, nhất là đối với những người học trò như em thì 1 người bạn thân lại càng chẳng thể thiếu. Thật đặc thù là Đan – cô bạn thân từ hồi lớp 1 tới bây giờ vẫn học với em.
Đan là 1 cô nhỏ có vóc dáng bé nhỏ cộng với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn mặt trái xoan với ánh mắt thơ ngây của 1 đứa trẻ, Đan luôn làm mềm lòng mọi người chỉ với 1 ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, mồm lại luôn nở 1 nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng nuột, tưởng nghe đâu những hạt ngọc trai. Cô bạn này lại có dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhõm. Giọng nói nghe rất ngọt và dịu dàng. Chính vì vậy nhưng mà ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự có mặt của bạn đó là chẳng thể thiếu. Giọng ca “cây nhà lá vườn” này đã đưa về cho lớp, trường rất nhiều giải nhất, nhị.
Trong lớp thì Đan có vẻ rất hiền từ, dễ tính nhưng mà trong học tập lại rất nghiêm chỉnh. Những hoạt động của trường, lớp thì bạn luôn đứng đầu. Tuy thế, Đan vẫn coi việc học là nhu yếu nhất. Với 1 cái đầu sáng dạ và tính toán nhanh nên bạn học môn toán rất giỏi. Đan luôn được thầy cô và bằng hữu quí mến bởi học giỏi lại hay tương trợ bằng hữu. Về nhà, ngoài giờ học, Đan luôn giành thời kì tương trợ tía má. Ngoài thị hiếu đọc sách, Đan có 1 thị hiếu hơi bị dị dạng là thích xem phim ma. Mỗi khi nhàn rỗi là 2 đứa lại hỏi thăm chuyện học tập, hàn ôn chuyện buồn vui. Lần nhưng mà em bị cảm, Đan đã trình bày mình thực thụ là 1 người bạn tốt. Em đã phải nghỉ học hết 2 tuần. Tuy thế Đan vẫn tới nhà em và giảng cho em từng bài toán, bài văn. Điều này đã làm em thực thụ làm em cảm động. Khi em hết bệnh cũng là khi 2 đứa lại cùng nhau bước đi trên tuyến đường tới trường. Con đường in lại những kỉ niệm vui, buồn của đôi bạn thân.
Đan luôn là 1 người bạn tốt ko chỉ đối với em nhưng mà với cả mọi người. Em cũng sẽ phấn đấu học thật giỏi để 2 đứa mãi là bạn thân, đôi bạn cùng tiến.
9. Kể lại 1 kỉ niệm về tình bạn số 8
Những 5 học tiểu học, mình có rất nhiều bạn thân. Nhưng mình quý nhất bạn Phương Thảo. Mình nhớ mãi câu chuyện chỉ vì Phương Thảo ko cho mình mượn bộ đồ dùng học tập nhưng mà suýt nữa chúng mình giận nhau.
Chuyện là thế này. 5 học lớp 3, vào đầu 5 học, cô giáo rà soát việc sẵn sàng đồ dùng học tập của lớp. Phương Thảo thuộc tổ 1 đã rà soát tuần trước, tuần sau tới lượt tổ 3 của mình. Vì chủ nhật mình về quê chơi nên sáng thứ 2 cha mẹ đưa thẳng tới lớp cho kịp giờ học nên ko kịp ghé qua nhà lấy bộ đồ dung học tập. Tới khi rà soát mình cầu cứu Phương Thảo cho mượn nhưng mà bạn ko cho thế là mình bị cô phê bình, mình mắc cỡ quá vì nghĩ ko chơi với Phương Thảo nữa – kẻ xấu xa, chán ghét. Mấy ngày thấy mình xa lánh ko chơi, Phương Thảo nhận thấy mình giận nên nhân dịp ra chơi lân la tới hỏi chuyện.
– Thu Hằng giận mình à, Phương Thảo hỏi.
– Ừ. Sao ko cho người ta mượn đồ, muốn người ta bị phê bình chứ gì?
– Không. Bạn ko hiểu mình rồi. Cô giáo luôn nhắc nhở chúng ta phải thật thà. Nếu mình cho bạn mượn, có thể cô ko biết bạn có lỗi nhưng mà thực ra cả bạn và mình lại đều có lỗi đấy là thói gian sảo. Bác mẹ mình luôn nhắc nhở mình muốn biến thành người tốt đầu tiên phải là người thật thà. Phương Thảo nói 1 hồi, mình đứng nghe thấy hợp lí nhưng mà vẫn tỏ ra chưa ưng ý.
Cuối tuần bố mình hỏi có điểm gì kém ko? Mình thú nhận và kể chuyện tranh chấp giữa mình và Phương Thảo. Bố mình nghe xong vuốt tóc mình và nói: Bạn Phương Thảo nói đúng đó con ạ. Trung thực là đức tính tốt là điều hay thứ 5 của Bác Hồ với các thiếu nhi các con. Ngay cổng trường con cũng có khẩu hiệu “Tiên học Lễ – hậu học văn” đó thôi. Nghe bố nói xong mình thấy đã sai. Sáng hôm sau, mình tới lớp thật sớm, chạy vội tới gặp xin lỗi Phương Thảo.
Vậy nhưng mà cho tới hiện tại đã 2 5 rồi đó, nay chúng mình đã lên lớp 5. Diễn ra từ sự cố đấy mình và Phương Thảo càng hiểu và thân nhau hơn. Chúng mình luôn nhắc nhau luôn thi đua giành nhiều điểm mạnh trong học tập.
10. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 9
Tôi bước trên tuyến đường thân thuộc. Trời bữa nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt ko 1 gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ tới Mai biết bao lăm.
Người bạn đấy ko học cùng trường, cũng ko học cùng lớp, nhưng mà tôi quen trong 1 trường hợp đặc thù.
Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy 1 cô nhỏ ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô. 1 hôm trời mưa béo nhưng mà cô nhỏ kia vẫn đi bán bỏng. Thđó cô nhỏ bán bỏng áo quần ướt đầm,tôi liền đi sát lại, kéo đồ mưa của mình che cho bạn. Hôm đó, vừa đi tôi vừa hỏi:
– Bạn tên là gì? Vì sao ngày nào bạn cũng đi bán bỏng vậy?
Cô nhỏ giải đáp:
– Mình tên là Mai. Vì nhà mình nghèo quá nên mình phải đi bán bỏng để sắm áo quần và đồ dùng học tập.
Thực ra nhà tôi cũng chẳng hơn gì nhà Mai. Bỗng, tôi chợt nhớ ra chiếc áo nhưng mà ông nội đã tặng mình 5 ngoái. Không tần ngần gì nữa, tôi liền đem ngay quan điểm đấy bàn bạc với Mai, nhưng mà Mai lại nói:
– Cảm ơn bạn, nhưng mà mình muốn tự lao động để kiếm tiền sắm các thứ.
Cũng diễn ra từ ngày hôm đo,tôi ko còn thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi tự dưng 1 hôm, tôi gặp lại Mai trong 1 kì thi học trò giỏi. Tôi và Mai mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, rồi 2 đứa chạy ù vào trong phòng sẵn sàng thi. Tôi ngồi ngay dưới bàn của Mai. Sau 1 hồi, 6 tiếng trống vang lên báo hiệu khởi đầu giờ thi. Phần đầu bài thi thì tôi làm được rồi nhưng mà tới 1 bài toán khó thì tôi nghĩ suy mãi ko ra. Tôi nhìn lên trên thấy Mai viết lia lịa trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tầm mồ hôi. Bỗng từ đâu 1 cục giấy vo tròn được ném thẳng đến trước mặt tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt 1 cái như báo hiệu. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem nhưng mà tôi lại nhớ có lần Mai đã nói:
– Cảm ơn bạn, nhưng mà mình muốn tự lao động để sắm mọi thứ.
Vậy là tôi ko giở ra xem nữa nhưng mà phấn đấu đọc thật kĩ đề bài để tìm ra đáp án, và , tôi cũng tìm ra đáp án. Tôi liền viết 1 mạch. Vừa khi hết giờ cũng là khi tôi kết thúc xong tất cả bài thi. Ra về, Mai tiến lại gần tôi, nói:
Khi nãy mình thấy bạn bối rối nên mình muốn giúp bạn, hiện giờ mình thấy thật sự ăn năn. Tốt hơn hết là chúng mình hãy tự đi và lao động bằng đôi chân và trí não của mình.
Tôi và Mai sánh bước bên nhau. Trời như trong và xanh hơn.
11. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 10
Sau lúc bố tôi mất, mẹ đưa tôi về ở với bà ngoại. 5 đấy, tôi lên học lớp Ba. Bà ngoại là người lao động nhà máy dệt, về hưu đã gần 20 5. Mẹ tôi là người lao động của Doanh nghiệp công viên thị xã, mẹ thường đi làm từ sáng sớm tới tối mò mới về.
Ở gần nhà bà ngoại cũng có trường tiểu học, nhưng mà vì tôi là học trò ngoại tuyến nên phải đi học xa, cách nhà bà tới hơn 2 cây số. Nhiều hôm trời mưa gió, tôi còn bé nên đi học thật khó nhọc. Mẹ vẫn xoa dịu khích lệ: “Hoàn cảnh gia đình ta có nhiều gian khổ, con phấn đấu, mẹ con ta phấn đấu.” Nghe mẹ nói, nước mắt mẹ chảy ra, tôi thương mẹ, thương bà lắm. Học kì I lớp Ba, tôi đã quyết tâm biến thành học trò giỏi.
Sáng chủ nhật hôm đó, tôi đang ngồi học bài thì cô bạn láng giềng sang chơi. Đã nhiều lần gặp nhau, nhưng mà tôi e lệ ko dám làm quen bắt chuyện. Người bạn mới cao hơn tôi nửa cái đầu, khuôn mặt bầu bĩnh, nước da trắng mịn màng. Đôi bàn tay búp măng, bạn giở từng trang vở của tôi, nheo mắt cười, nói :Chữ viết cậu đẹp quá !”
Tuổi thơ vốn hồn nhiên. Bạn tự giới thiệu họ tên mình là Lê Thị Hương Lan, rồi nói thầm hỏi: “Đằng đó tên gì?”. Nghe tôi nói, bạn nhắc lại tên tôi: “Nguyễn Thị Quỳnh”. Chúng tôi cùng khinh khích cười…
Sau đấy, hầu như chủ nhật nào Hương Lan cũng sang nhà tôi chơi, khi trò chuyện vui, khi bàn bạc về các bài tập Tiếng Việt, bài toán khó. Mấy lần Hương Lan mời tôi sang nhà bạn chơi, nhưng mà tôi chỉ hẹn và khất. Hoàn cảnh nghèo nàn, thiếu thốn nên mẹ dặn: “Không được thấy người sang bắt quàng làm họ”. Bác mẹ Lan đều dạy học: bố dạy Toán trường Trung học cơ sở Chu Văn An, mẹ là Hiệu phó trường Tiểu học Kim Đồng. Ngày 1-6, tôi ở trường về thì đã thấy cha mẹ Lan đang ngồi trò chuyện trong nhà với bà ngoại. Tôi cúi đầu chào.
– Cháu chào 2 ông bà.
– Chào cháu. Cháu đi dự lễ 1-6 ở trường về à?
– Vâng ạ!
Bác mẹ Lan xem giấy khen và phần thưởng của tôi, rồi nói với bà: “Con nhỏ ngoan và học giỏi. Thương nó khó nhọc quá!”… Ông bà cho tôi 1 số món quà, có 1 bộ áo quần rất đẹp và sách vở, 1 cái ba-lô màu xanh đựng sách vở đi học, thứ nhưng mà tôi hằng ước ao xưa nay. Tôi cảm ơn, tay run run nhận quà. Bà nhẹ nhõm vuốt mái tóc tôi và nói: “Thỉnh thoảng cháu sang nhà bác chơi. Cháu và cái Lan cùng tuổi, cùng lớp đấy…”
Chắc là Hương Lan đã nói với cha mẹ mình về cảnh ngộ của tôi nên đã nhờ mẹ xin cho tôi về học tại trường Tiểu học Kim Đồng, cách nhà bà độ nửa cây số. Mọi thủ tục giấy má chuyển trường, cha mẹ Lan đều khiến cho tôi cả.
Lớp 4, tôi và Lan đều đạt danh hiệu học trò giỏi và thi học trò giỏi môn Toán toàn quận. Lan được giải Nhì, tôi được giải Ba. Chúng tôi biến thành đôi bạn thân. Bác mẹ Lan thương tôi và coi tôi như con cháu trong nhà.
Tôi ko còn phải đi học xa nữa. Những hôm mưa béo gió to, tôi lại bâng khuâng nhớ tới kỉ niệm buổi đầu gặp Hương Lan.
12. Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn số 11
Tôi có rất ít bạn vì gia đình tôi thường xuyên phải chuyển nhà bởi công tác của bố tôi ko bình ổn. 5 ngoái, trên chuyến tàu về nhà bà ngoại, tôi đã có 1 kỉ niệm thật đáng nhớ và rất lôi cuốn.
Chuyện là thế này, tôi đồng hành anh trai tôi và 1 đứa em họ con nhà dì. Ba chúng tôi xuất phát từ nhà khá sớm cho kịp chuyến tàu sớm nhất. Nhà ga thật là ồn ã và nhộn nhịp với người, với hàng,… Chúng tôi thung dung lên toa vì vé đã sắm từ hôm trước. Buồng chúng tôi ngồi, trừ 3 anh em tôi ra còn có 1 đối tượng bí hiểm nữa. Tàu sẵn sàng lăn bánh thì đối tượng đó cũng hiện ra. Tôi chẳng chú ý lắm bởi mắt cứ dán vào quyển Conan huyền thoại của mình. Anh tôi và đứa em họ thì khỏi phải bàn, 2 giáo đồ của các trò chơi điện tử, cũng ko thèm ngửng mặt lên lấy 1 lần.
Tàu chạy, để tự thư giãn mắt, tôi lơ đễnh ngắm cảnh vật đang lùi lại phía sau mình ham thích. Tạm thả quyển truyện tranh xuống, tôi thoải mái bóc gói bim bim kế bên đùi ăn bình thản. Tới miếng thứ 3, tôi phát hiện mình đang bị 1 ánh mắt moi móc khó chịu kế bên để mắt. Tôi phồng miệng tỏ rõ thái độ ko ưng ý. Ông anh và thằng em họ yêu mến chả màng gì tới tôi cả nhưng mà chỉ có mỗi người bạn ngồi cạnh đó đang nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu nhưng mà tôi cho là moi móc kia. Sau khoảng 5 giây chỉ nhìn tôi là phần hành động nhưng mà tôi ko bao giờ nghĩ đến. Bạn đó không lo nghĩ nhúp lấy bim bim của tôi và cho vào mồm, ăn ngon lành. Thật là bất lịch sự quá, tôi chưa thấy con bé nào vô duyên như đứa này. Nhưng tôi ko tỏ ra mình là người bần tiện miếng ăn, mẹ tôi đã dạy anh em tôi kĩ chuyện này. Và tất nhiên là tôi để bé đó ăn cộng với sự ưng ý vì mình là 1 đứa con biết nghe lời, 1 con người tiến bộ, lịch sự.
Gicửa ải quyết xong gói bim bim, tôi tiếp diễn sự nghiệp đọc truyện của mình và gạt đi những nghĩ suy vẩn vơ khác. Tới điểm ngừng chân, anh tôi đánh thức tôi dậy với khuôn mặt cũng ngái ngủ ko kém. Tôi uể oải tìm kính và xếp đồ. Cô bạn vô duyên ngồi cùng tôi hẳn là đã xuống ga trước chúng tôi. Tôi ko ân cần, định bụng sẽ kể câu chuyện buồn cười đó với mọi người trong bữa trưa. Ôi trời ạ, đập và mắt tôi lúc đứng dậy là gói bim bim chưa bóc. Nó rúm ró trong góc, dưới cái khăn của tôi. Tôi định thần lại mọi chuyện. Tất cả đã rõ ràng, là tôi đã bóc nhầm gói bim bim của bạn đó, là tôi tự tiện ăn và chính tôi mới là cái đứa vô duyên khó hiểu trong chuyện này. Tôi dáo dác nhảy xuống toa nhằm kiếm tìm bé có mái tóc đuôi bò ngồi cạnh nhưng mà vô bổ.
Trên đường về nhà bà, tôi kể chuyện đáng mắc cỡ cho anh tôi và đứa em họ. Hai người cười ngặt nghẹo, còn tôi thì hot mặt hết sức. Về tới nhà bà, tôi ủ rũ tiếp, phần vì chuyến đi, phần vì câu chuyện khi trước. Tối thấy ăn năn nhưng mà chẳng biết làm sao. Bỗng ngoài sân có tiếng người. Trời ạ, tôi như chôn chân lúc trông thấy mái tóc đuôi bò và ánh mắt đầy nghịch ngợm đối diện, rất thân thuộc. Không phải người nào khác, đấy chính là đối tượng khi trước, nhưng mà nó, Hiền cũng chính là đứa kế bên nhà bà tôi. Bà tôi nghe chuyện cũng cười tôi, đứa cháu ngốc hay quên.
Sau chuyến tàu thú vị đó, tôi đã có 1 người bạn mới ở quê. Chúng tôi càng chơi càng thấy rất hợp nhau, như thị hiếu ăn bim bim chả hạn! Tình bạn của chúng tôi đã chính thức khởi đầu trong 1 cảnh ngộ đặc thù và đáng nhớ như thế đó.
Top 11 kể 1 kỉ niệm khó quên về tình bạn nhưng mà DaiLyWiki VN sưu tầm và gửi đến các bạn dưới đây có ngôn từ mạch lạc, giản dị sẽ là tài liệu tham khảo bổ ích cho các em học trò học tốt môn Tiếng Việt.
Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin bổ ích khác trên phân mục Văn chương – Tài liệu của DaiLyWiki VN.

TagsVăn học

[rule_2_plain]

#Top #kể #1 #kỉ #niệm #khó #quên #về #tình #bạn #siêu #hay


  • #Top #kể #1 #kỉ #niệm #khó #quên #về #tình #bạn #siêu #hay
  • Tổng hợp: DaiLyWiki

Như vậy, trong nội dung bài viết trên đây, DaiLy Wiki đã cập nhật cho bạn thông tin về “Top 11 kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn siêu hay❤️️”. Hy vọng thông qua những gì bài viết “Top 11 kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn siêu hay” đã chia sẻ có thể giúp bạn đọc thêm nhiều thông tin về “Top 11 kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn siêu hay [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết về “Top 11 kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn siêu hay” được sưu tầm và đăng bởi admin DaiLy Wiki vào ngày 2022-08-10 19:47:26. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại Dailywiki.org

Rate this post
Continue Reading

Blog

Dàn ý Nghị luận về trang phục và văn hóa

Published

on

Dàn ý Bài văn về trang phục và văn hóa sẽ cùng các em tìm hiểu về vấn đề ăn mặc và văn hóa trong xã hội ngày nay.

Mục lục bài viết:
I. Đề cương chi tiết
1. Dàn ý số 1
2. Dàn ý số 2
3. Dàn ý số 3
4. Dàn ý số 4
II. Bài văn mẫu

Dàn ý Thảo luận về trang phục và văn hóa

TÔI. Dàn ý Thảo luận về trang phục và văn hóa

1. Đề cương số 1 (Chuẩn)

một. Khai mạc:

– Giới thiệu vấn đề cần nghị luận.

b. Nội dung bài đăng:

* Ý tưởng:
“Trang phục” là tất cả các phụ kiện đeo, mặc, mặc của con người để phục vụ nhu cầu bảo vệ cơ thể, tăng tính tiện lợi và nhu cầu thẩm mỹ.
“Văn hóa” là sự kết tinh những giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo ra trong cuộc sống, được hình thành và chọn lọc trong suốt quá trình lịch sử.
Trang phục được xếp vào loại văn hóa vật chất, có quan hệ mật thiết, gắn bó, tương tác với văn hóa nhân loại.

* Mối quan hệ giữa trang phục và văn hóa:
– Sự phát triển của trang phục còn là tấm gương phản chiếu sự phát triển của văn hóa, sự phát triển của tư duy thẩm mỹ.
– Thói quen và xu hướng thẩm mỹ của con người trong từng thời kỳ đã được phản ánh trong nhu cầu ăn mặc để tạo ra các loại trang phục.
– Trang phục của mỗi dân tộc thể hiện rõ nét văn hóa cũng như những nét độc đáo trong truyền thống của mỗi quốc gia, trở thành biểu tượng của dân tộc:
+ Việt Nam có áo dài nón lá, Hàn Quốc có Hanbok, Nhật Bản có Kimono, Trung Quốc có sườn xám, v.v.
+ Việt Nam: Người M’nông với váy thổ cẩm, người Tày với quần áo bông nhuộm chàm, người Hmông với váy, xà cạp sặc sỡ, v.v.

Quần áo là một trong những khía cạnh tinh tế nhất của văn hóa:
+ Thể hiện nhiều mặt của xã hội cũng như bộc lộ nhân cách của mỗi cá nhân.
→ Nhìn vào cách ăn mặc của mọi người, người ta có thể đưa ra dự đoán về tính cách, thói quen, nhu cầu và thậm chí là tiềm năng của một người.
+ Trang phục là một trong những phương tiện thể hiện trình độ văn hóa, định hướng thẩm mỹ cũng như bộc lộ địa vị của một con người trong xã hội.

  • Trong chế độ phong kiến, quần áo thêu rồng chỉ được mặc bởi Cửu ngũ vị thần tối cao, trâm cài hình phượng hoàng chỉ được sử dụng bởi mẹ chồng, v.v.
  • Người lao động chân tay thường mặc những loại vải thô, cứng, dễ giặt, khó nhìn thấy vết bẩn, người làm việc trong môi trường công sở chuộng áo sơ mi, váy bút chì, v.v.
Xem thêm  Cách dạy các bước rửa tay đúng cách cho trẻ để tạo thói quen rửa tay sạch sẽ

* Xem qua cách chọn quần áo:
– Mỗi chúng ta cần có nhận thức đúng đắn, tự học cho mình cách sử dụng trang phục sao cho hợp lý, phù hợp với mục đích và nhu cầu sử dụng.
Quần áo không chỉ dùng để làm đẹp mà còn thể hiện cá tính, phong cách và gu thẩm mỹ của mỗi người.

c. Chấm dứt:

Nêu cảm nghĩ chung của bạn.

2. Đề cương số 2 (Chuẩn)

một. Khai mạc:

– Giới thiệu vấn đề

b. Nội dung bài đăng:

* Giải thích:
– Trang phục: Là cách ăn mặc bên ngoài gồm quần áo, giày, dép, túi xách,… có chức năng che chắn, che chắn cơ thể, làm đẹp cho con người.
– Văn hoá là gì: Là lối sống, cách ứng xử, một phạm trù đạo đức phù hợp với chuẩn mực xã hội.

* Mối quan hệ của trang phục và văn hóa
– Liên quan mật thiết với nhau.
Trang phục đại diện cho văn hóa dân tộc:
+ Trang phục là một nét đẹp văn hóa được kế thừa từ truyền thống đến hiện đại
Trang phục giúp xác định văn hóa quốc gia, dân tộc.
+ Ví dụ: Áo dài

Trang phục giúp xác định tính cách của mọi người:
+ Trang phục giản dị: người giản dị, không cầu kỳ
+ Ăn mặc được chăm chút: là người cầu kỳ, quan tâm đến ngoại hình.
+ Trang phục lịch sự: người có văn hóa, trình độ cao.
– Trang phục còn thể hiện gu thẩm mỹ của mỗi người

* Sự hài hòa giữa trang phục và văn hóa
Quần áo phải phù hợp với lứa tuổi, mục đích và hoàn cảnh.
Chọn quần áo phù hợp với ngoại hình, công việc và điều kiện của bạn.
– Lên án hành vi xúc phạm.

c. Chấm dứt:

– Khẳng định lại vấn đề

3. Đề cương số 3 (Chuẩn)

một. Khai mạc:

Giới thiệu ngắn gọn về vấn đề cần thảo luận: Trang phục và văn hóa

b. Nội dung bài đăng:

* Giải thích vấn đề cần nghị luận
– Trang phục là gì?
– Văn hóa là gì?

* Khẳng định mối quan hệ mật thiết giữa trang phục và văn hóa
– Trang phục văn hóa không phải là quần áo đẹp, cầu kỳ mà là trang phục phù hợp với hoàn cảnh, lứa tuổi và đối tượng.
– Trang phục cũng góp phần thể hiện văn hóa đất nước, con người (ví dụ áo dài thể hiện văn hóa Việt Nam)
– Quần áo xóa bỏ mặc cảm, sự phân chia giàu nghèo trong văn hóa của mỗi người (ví dụ đồng phục học sinh giống nhau)
– Việc lựa chọn trang phục phản ánh văn hóa và gu thẩm mỹ của mỗi người
Mặc một bộ váy có văn hóa là tôn trọng người nhìn, tôn trọng chính mình.

Xem thêm  https://mobitool.net/cach-tai-va-cai-dat-lien-minh-toc-chien-viet-nam.html

* Giải quyết vấn đề
– Nên chọn trang phục phù hợp với lứa tuổi và từng trường hợp.
– Tránh ăn mặc phản cảm, vô văn hóa, khó coi, không phù hợp với lứa tuổi và hoàn cảnh.

c. Chấm dứt:

Nêu suy nghĩ của bạn về vấn đề trang phục và văn hóa, liên hệ bản thân

4. Đề cương số 4 (Chuẩn)

một. Khai mạc

– Dẫn dắt: Sử dụng câu tục ngữ: “Người đẹp vì lụa, lúa tốt phân”
– Nêu vấn đề: Cách ăn mặc có mối quan hệ mật thiết với văn hóa, thể hiện nếp sống, nếp sống văn minh của con người. Tuy nhiên, cần có cái nhìn đúng đắn và rõ ràng hơn về trang phục và văn hóa để có sự lựa chọn hợp lý và tinh tế hơn cho bản thân.

b. Thân hình

Quần áo là vật dụng chúng ta mặc hàng ngày, có tác dụng bảo vệ cơ thể và tăng tính thẩm mỹ cho người mặc.
– Văn hóa là hành vi, cách ứng xử, thái độ, tư tưởng, nhận thức, quan điểm,… trong cuộc sống.
Quần áo và văn hóa có mối quan hệ chặt chẽ với nhau:
+ Qua trang phục, chúng ta cũng có thể nhận biết đó là nét văn hóa đại diện của một quốc gia, dân tộc nào đó.
+ Trang phục trong văn hóa xưa và nay của người Việt Nam.
+ Trang phục phản ánh thị hiếu thẩm mỹ và phản ánh phần nào nhân cách con người.

– Làm thế nào để dung hòa giữa trang phục và văn hóa?
+ Cần lựa chọn trang phục phù hợp với tiêu chuẩn, lứa tuổi, hoàn cảnh, mục đích.
+ Tùy trường hợp cần lựa chọn trang phục phù hợp, hợp lý, đẹp mắt, không phản cảm, không phô trương bản thân.
+ Một bộ trang phục đẹp là bộ trang phục không cần quá hở hang nhưng vẫn thể hiện được nét duyên dáng, sang trọng và gợi cảm của chủ nhân.

c. Chấm dứt

Hãy chọn cho mình những bộ quần áo “đẹp” theo đúng nghĩa của từ này, xây dựng văn hóa ăn mặc trong cuộc sống hàng ngày.

Xem thêm  Soạn bài Kể lại một truyện cổ tích bằng lời một nhân vật - Kết nối tri thức 6

II. Bài văn mẫu Bài luận về trang phục và văn hóa (Chuẩn)

Cùng với sự phát triển của văn hóa, xã hội, quan niệm về trang phục của con người cũng dần thay đổi. Quần áo không chỉ đơn thuần là vật dùng để che, bảo vệ, giữ ấm cơ thể mà còn là yếu tố phản ánh tính cách, gu thẩm mỹ của người sử dụng, là tấm gương phản chiếu bản sắc văn hóa văn nghệ của một cá nhân. quốc gia, đế quốc, quốc gia. Có thể nói, ngoại hình và sự tự tin của một người chủ yếu do trang phục quyết định, đồng thời giữa trang phục và văn hóa có mối quan hệ mật thiết, ảnh hưởng lẫn nhau.

Trước hết, nói về quần áo, đây không chỉ là quần áo mà bao gồm tất cả những phụ kiện mà con người mặc, mặc, mặc để phục vụ nhu cầu bảo vệ cơ thể, tăng tính tiện lợi. lợi ích và nhu cầu thẩm mỹ… (Còn tiếp)

>> Xem chi tiết Bài giảng về trang phục và văn hóa tại đây.

——-CHẤM DỨT——-


Trên đây là bài Lập dàn ý về trang phục và văn hóa. Ngoài ra còn có rất nhiều dạng gợi ý về các hiện tượng trong cuộc sống mà bạn có thể tham khảo như: Bài văn về văn hóa ứng xử của giới trẻ hiện nayThảo luận về các vấn đề truyền thông trong thời đại công nghệ, Bình luận xã hội về ý thức chào hỏi của học sinh ngày nayBàn về vấn đề giữ gìn và bảo vệ di sản văn hóa.

Như vậy, trong nội dung bài viết trên đây, DaiLy Wiki đã cập nhật cho bạn thông tin về “Dàn ý Nghị luận về trang phục và văn hóa❤️️”. Hy vọng thông qua những gì bài viết “Dàn ý Nghị luận về trang phục và văn hóa” đã chia sẻ có thể giúp bạn đọc thêm nhiều thông tin về “Dàn ý Nghị luận về trang phục và văn hóa [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết về “Dàn ý Nghị luận về trang phục và văn hóa” được sưu tầm và đăng bởi admin DaiLy Wiki vào ngày 2022-10-06 09:40:36. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại Dailywiki.org

Rate this post
Continue Reading

Blog

Giáo án Âm nhạc 2 sách Cánh diều (Cả năm) 2021

Published

on

Giáo án Âm nhạc 2 sách Cánh diều trọn bộ cả năm, mang tới đầy đủ các bài soạn trong cả năm học 2021 – 2022, giúp thầy cô tham khảo để soạn giáo án điện tử môn Âm nhạc lớp 2 cho học sinh của mình theo chương trình mới.

Tải Giáo Án

Ngoài ra, thầy cô có thể tham khảo thêm giáo án môn Tiếng Việt, Toán, Tự nhiên và xã hội, Hoạt động trải nghiệm, Đạo đức. Vậy mời thầy cô cùng theo dõi nội dung chi tiết trong bài viết dưới đây của DaiLyWiki:

Giáo án môn Âm nhạc 2 sách Cánh diều


CHỦ ĐỀ 1: QUÊ HƯƠNG
TIẾT 1: HỌC HÁT BÀI NGÀY MÙA VUI
– Hoàng Lân –

I. MỤC TIÊU

1. Mức độ/ yêu cầu cần đạt

  • Học sinh biết thêm một làn điệu dân ca của đồng bào Thái (Tây Bắc) được đặt lời mới có tiêu đề là bài Ngày mùa vui
  • Gõ đệm, vận động cơ thể phù hợp với nhịp điệu bài hát
  • Giáo dục học sinh tình yêu quê hương đất nước

2. Kĩ năng và năng lực

a. Kĩ năng

  • Hát đúng giai điệu với tính chất vui tươi, rộn ràng
  • Vỗ tay theo đệm bài hát Ngày mùa vui

b. Năng lực

Năng lực chung: cảm nhận được giai điệu âm nhạc

Năng lực riêng:

  • Đọc, hát rõ lời, thuộc lời bài hát
  • Tự tin, có khả năng kết hợp vận động, biểu diễn

3. Phẩm chất

  • Qua giai điệu, lời ca của bài hát hs thêm yêu quê hương đất nước, trân trọng những gì đang có

II. THIẾT BỊ DẠY HỌC VÀ HỌC LIỆU

1. Đối với giáo viên:

  • Tranh ảnh về thiên nhiên Tây Bắc, cảnh sinh hoạt và trang phục của đồng bào Thái
  • Chép lời ca vào bảng phụ
  • Nhạc cụ, băng nhạc, máy nghe và một vài nhạc cụ gỗ

2. Đối với học sinh: sgk âm nhạc lớp 2, vở ghi

III. TIẾN TRÌNH DẠY HỌC

A. HOẠT ĐỘNG KHỞI ĐỘNG

a. Mục tiêu: Tạo tâm thế hứng thú cho học sinh và từng bước làm quen bài học.

b. Nội dung: GV trình bày vấn đề, HS trả lời câu hỏi

c. Sản phẩm học tập: HS lắng nghe và tiếp thu kiến thức

d. Tổ chức thực hiện:

– GV hỏi hs “Em thích cảnh đẹp nào ở quê hương mình” – Hs trả lời với nhiều ‎y kiến khác nhau

– GV trình bày vấn đề: “Với nhạc sĩ Hoàng Lân, ông ấn tượng với cảnh ngày mùa của người nông dân. “Bài ngày mùa vui” được đặt lời trên một làn điệu dân ca Thái vùng Tây Bắc. Giai điệu bài dân ca này giản dị, vui tươi, trong sáng. Nhạc sĩ Hoàng lân đặt lời mới, nội dung ca ngợi mọi người trong ngày được mùa, thóc vàng đầy sân, ấm no trên khắp bản làng.”

B. HOẠT ĐỘNG HÌNH THÀNH KIẾN THỨC

Hoạt động 1: Học hát “Bài ngày mùa vui”

a. Mục tiêu: HS nghe bài hát và cảm nhận được nhịp điệu

b. Nội dung: HS nghe bài hát “Bài ngày mùa vui”

c. Sản phẩm học tập: HS đưa ra được câu trả lời phù hợp với câu hỏi GV đưa ra

d. Tổ chức thực hiện:

HOẠT ĐỘNG CỦA GV – HS DỰ KIẾN SẢN PHẨM
Bước 1: GV chuyển giao nhiệm vụ học tập

NV1: Hát mẫu, cảm thụ âm nhạc:

GV bật nhạc bài hát cho HS nghe để cảm nhận HS

NV2: GV tổ chức chức cho HS tìm hiểu về bài hát (tên bài hát, tên tác giả, nội dung bài hát…) thông qua các hình thức tổ chức hoạt động: trực quan hình ảnh, tranh ảnh, video…

NV3: GV gợi y hs chia bài hát thành các câu, học hát từng câu

NH4: Hát cả bài với nhạc đệm

Bước 2: HS thực hiện nhiệm vụ học tập

+ HS tiếp nhận nhiệm vụ, trao đổi, thảo luận.

+ GV quan sát HS hoạt động, hỗ trợ khi HS cần

Bước 3: Báo cáo kết quả hoạt động và thảo luận

+ GV gọi HS đứng tại chỗ trả lời câu hỏi.

+ GV gọi HS khác nhận xét, đánh giá.

Bước 4: Đánh giá kết quả thực hiện nhiệm vụ học tập

+ GV đánh giá, nhận xét, chuẩn kiến thức, chuyển sang nội dung mới

– HS lắng nghe bài hát

– Thực hiện các nhiệm vụ giáo viên giao

– Chia bài hát thành :

Câu 1: Ngoài đồng lúa chín thơm, con chim hót trong vườn

Câu 2: Nô nức trên đường vui thay bõ công bao ngày mong chờ

Câu 3: Hội mùa rộn ràng quê hương ấm no chan hòa yêu thương

Câu 4: Ngày mùa rộn ràng nơi nơi có đâu vui nào vui hơn

Xem thêm  Đề Olympic Toán 11 năm 2020 – 2021 liên cụm trường THPT – Hà Nội

Hoạt động 2: Hát và vỗ tay kết hợp với nhạc đệm

a. Mục tiêu: HS thiết cách vỗ tay theo nhịp và phách cho bài hát

b. Nội dung: HS hát và vỗ tay theo nhịp/phách

c. Sản phẩm học tập: HS hát đúng nhịp, ngắt nghỉ đúng chỗ

d. Tổ chức thực hiện:

HOẠT ĐỘNG CỦA GV – HS DỰ KIẾN SẢN PHẨM
Bước 1: GV chuyển giao nhiệm vụ học tập

+ Gv hướng dẫn HS hát và vỗ tay theo nhịp và phách

+ GV đệm, mở beat mp3/đếm nhịp hướng dẫn hs hát đồng ca/top ca/song ca…

+ HS lắng nghe, cảm nhận nhịp/phách

Bước 2: HS thực hiện nhiệm vụ học tập

+ HS tiếp nhận nhiệm vụ, trao đổi, thảo luận.

+ GV quan sát HS hoạt động, hỗ trợ khi HS cần

Bước 3: Báo cáo kết quả hoạt động và thảo luận

+ GV gọi HS đứng tại chỗ trả lời câu hỏi.

+ GV gọi HS khác nhận xét, đánh giá.

Bước 4: Đánh giá kết quả thực hiện nhiệm vụ học tập

+ GV đánh giá, nhận xét, chuẩn kiến thức, chuyển sang nội dung mới

Cả lớp hát kết hợp với vỗ tay theo nhịp/phách

HOẠT ĐỘNG LUYỆN TẬP

a. Mục tiêu: Củng cố lại kiến thức đã học thông qua bài tập

b. Nội dung: Nghe giáo viên hướng dẫn, học sinh thảo luận, trao đổi.

c. Sản phẩm học tập: Câu trả lời của học sinh

d. Tổ chức thực hiện:

– GV yêu cầu HS trả lời các câu hỏi:

Em thích câu hát nào nhất trong bài hát. Thể hiện câu hát đó cùng với đệm đàn

– HS tiếp nhận nhiệm vụ, đưa ra câu trả lời: HS chọn 1 câu và thể hiện trước lớp

– GV nhận xét, đánh giá và chuẩn kiến thức.

D. HOẠT ĐỘNG VẬN DỤNG

a. Mục tiêu: Củng cố lại kiến thức đã học thông qua bài tập

b. Nội dung: Nghe giáo viên hướng dẫn, học sinh thảo luận, trao đổi.

c. Sản phẩm học tập: Câu trả lời của học sinh

d. Tổ chức thực hiện:

– GV yêu cầu HS trả lời các câu hỏi:

GV chia lớp thành 2 nhóm. Mỗi nhóm lần lượt hát một câu cùng với đệm đàn

– HS tiếp nhận nhiệm vụ, đưa ra câu trả lời: HS ngồi tại chỗ và thể hiện theo nhóm cùng đệm đàn của giáo viên

– GV nhận xét, đánh giá và chuẩn kiến thức.

Chủ đề 3: Đoàn Kết

I. MỤC TIÊU

1. Kiến thức:

– Hát đúng cao độ, trường độ bài Lớp chúng ta đoàn kết. Hát thuộc và rõ lời, biết hát kết hợp gõ đệm, vận động đơn giản.

– Nghe và kể lại câu chuyện Thần đồng âm nhạc theo tranh minh hoạ.

– Nghe và vận động cơ thể phù hợp với nhịp điệu bản nhạc Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ.

– Chơi song loan, trai-en-gô và động tác tay, chân thể hiện được mẫu tiết tấu, biết ứng dụng để đệm cho bài hát Lớp chúng ta đoàn kết.

– Cảm nhận được cao độ, trường độ, cường độ thông qua các hoạt động Vận dụng – Sáng tạo.

– Gắn chặt tình đoàn kết, biết quan tâm, động viên, yêu quý bạn bè, thêm yêu thầy cô và mái trường.

2. Năng lực:

– Biết thể hiện bài hát với giọng tự nhiên, tư thế phù hợp. Hát hòa giọng với nhạc đệm và có biểu cảm bài hát. Biểu diễn các tiết mục âm nhạc với hình thức phù hợp.

– Nhớ được nội dung câu chuyện Mô-da Thần đồng âm nhạc và biết được 1 danh nhân thế giới: Nhạc sỹ thiên tài Mô- da.

– Bước đầu cảm nhận được bản nhạc, biết gõ đệm hoặc vận động cơ thể phù hợp với nhịp điệu bản Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ của nhạc sĩ MôZa.

– Biết chuẩn bị đồ dùng học tập, biết hợp tác, chia sẻ hiểu biết âm nhạc với bạn và giải quyết các nhiệm vụ được giao.

Xem thêm  Cách dạy các bước rửa tay đúng cách cho trẻ để tạo thói quen rửa tay sạch sẽ

– Biết nhận xét đánh giá kỹ năng thể hiện âm nhạc của mình và của bạn.

3. Phẩm chất:

– Bồi dưỡng đức tính chăm chỉ trong rèn luyện kĩ năng ca hát cho học sinh để hoàn thành các nhiệm vụ học tập.

– Giáo dục học sinh biết thương yêu, giúp đỡ bạn bè cùng tiến bộ theo 5 điều Bác Hồ dạy. Biết kính trọng thầy cô giáo, thêm yêu mái trường, quê hương đất nước.

– Yêu thích ca hát và yêu thích môn học.

II. CHUẨN BỊ CỦA GIÁO VIÊN VÀ HỌC SINH

* Chuẩn bị của giáo viên:

– Đàn phím điện tử, loa đài, băng đĩa nhạc, thanh phách.

– Chơi đàn và hát tốt bài Lớp chúng ta đoàn kết.

– Tập một số động tác vận động cho bài hát và bản nhạc.

– Video clip, file âm thanh, hình ảnh.

– Thể hiện đúng tiết tấu bằng nhạc cụ và động tác tay, chân.

– Thực hành thuần thục các hoạt động Vận dụng – Sáng tạo.

* Chuẩn bị của học sinh:

– Có một trong số các nhạc cụ gõ như: Song loan, thanh phách, trống nhỏ, chuông, tem-bơ-rin, trai-en-gô.

II. TỔ CHỨC CÁC HOẠT ĐỘNG DẠY HỌC

TIẾT KẾ HOẠCH DẠY HỌC
9 1. Hát: Lớp chúng ta đoàn kết
10 1. Ôn tập bài hát: Lớp chúng ta đoàn kết

2. Thường thức âm nhạc – Câu chuyện âm nhạc: Thần đồng âm nhạc

11 1. Vận dụng – Sáng tạo: Vỗ tay với âm thanh to – nhỏ khác nhau

2. Nghe nhạc: Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ

12 1. Nhạc cụ

2. Vận dụng – Sáng tạo: Vận động theo tiếng đàn

Âm nhạc 2

(Chủ đề 3: Đoàn kết – Tiết 9)

– HÁT: LỚP CHÚNG TA ĐOÀN KẾT

Nhạc và lời: Mộng Lân

I. MỤC TIÊU:

– Hát rõ lời ca đúng giai điệu bài hát Lớp chúng ta đoàn kết. Biết bài hát Lớp chúng ta đoàn kết của tác giả Mộng Lân.

– Giữ nhịp ổn định, khi hát thể hiện được sắc thái của bài.

– Hình thành một số kỹ năng hát (hát rõ lời, đồng đều, lấy hơi đúng chỗ…), biết hát kết hợp các hình thức gõ đệm, hát kết hợp vận động đơn giản.

– Bước đầu biết hát hòa giọng và phối hợp chơi nhạc cụ gõ cùng các bạn.

– Yêu thích môn học âm nhạc.

– Biết yêu quý bạn bè, biết quan tâm, khích lệ, động viên bạn bè.

– Góp phần giáo dục các em thêm gắn bó đoàn kết, biết kính trên nhường dưới, yêu thầy cô, yêu quê hương đất nước.

II. CHUẨN BỊ:

* Giáo viên:

– Đàn phím điện tử, sách giáo viên, sách giáo khoa Âm nhạc 2.

– Chơi đàn và hát trôi chảy bài hát Lớp chúng ta đoàn kết.

– Một số nhạc cụ gõ (Thanh phách, Song loan, Tem-bơ-rin, Trai-en-gô).

– Máy nghe nhạc.

* Học sinh:

– SGK, đồ dùng học tập.

– Nhạc cụ gõ (Thanh phách, Trống con, Tem-bơ-rin, Trai-en-gô).

III. CÁC HOẠT ĐỘNG DẠY – HỌC:

HOẠT ĐỘNG CỦA GIÁO VIÊN HOẠT ĐỘNG CỦA HỌC SINH
1. Hoạt động khởi động: (3’)

– Cho học sinh nghe và vận động theo bản nhạc Chicken dance. Giáo viên làm mẫu các động tác và hướng dẫn học sinh cùng thực hiện.

2. Hoạt động Khám phá-Luyện tập: (30’)

* Hát Lớp chúng ta đoàn kết:

– Cho học sinh xem hình ảnh nhạc sĩ Mộng Lân và giới thiệu

Các em thân mến! Nhạc sĩ Mộng Lân là một tác giả có nhiều đóng góp cho nền âm nhạc nước ta. Ông đã sáng tác rất nhiều ca khúc hay cho thiếu nhi như: Em là mầm non của Đảng, Quê em bừng sáng, Nguyên Bá Ngọc… và bài hát Lớp chúng ta đoàn kết mà hôm nay lớp chúng ta sẽ học cũng là một ca khúc rất hay và nổi tiếng của ông. Bài hát có giai điệu vui vẻ, sôi nổi như có ý nhắn nhủ chúng ta phải biết yêu thương và giúp đỡ cùng nhau tiến bộ đấy các em ạ! Và bây giờ cô trò chúng ta cùng học hát bài Lớp chúng ta đoàn kết để xem bài hát này hay như thế nào nhé.

– Cho học sinh nghe hát mẫu có nhạc đệm và kết hợp với vận động cơ thể, biểu lộ rõ cảm xúc khi thể hiện bái hát.

– Gọi học sinh đọc lời ca, có thể đọc kết hợp vỗ tay theo tiết tấu lời ca. Giáo viên giải thích từ “keo sơn” nghĩa là gắn bó. Hướng dẫn học sinh đọc lời ca theo tiết tấu, đọc mẫu trước từng câu cho học sinh đọc theo 1 lần, lần sau các em sẽ tự đọc, nhắc nhở các em lấy hơi ở cuối mỗi câu.

– Chia câu: Bài hát chia làm 4 câu:

+ Câu 1: Lớp chúng……… tình thân.

+ Câu 2: Lớp chúng……… một nhà.

+ Câu 3: Đầy tình ……. tiến tới.

+ Câu 4: Quyết kết …… trò ngoan.

– Dạy hát từng câu: Giáo viên đàn và hát mẫu từng câu tập cho học sinh hát từng câu một vài lần, dạy hát theo lối móc xích đến hết bài. Khi hát thể hiện được sự trong sáng, vui tươi của lời ca. Giáo viên vừa dạy vừa quan sát lắng nghe và sửa sai cho học sinh.

– Cho học sinh hát cả bài kết hợp với nhạc đệm của bài.

– Hướng dẫn cho học sinh hát cả bài kết hợp gõ đệm theo nhịp của bài hát. Giáo viên quan sát, sửa sai (nếu có).

– Tổ chức hát theo nhóm, giáo viên nghe và sửa sai cho học sinh nếu có, nhận xét và tuyên dương các em.

– Thực hiện mẫu cho học sinh cách hát kết hợp gõ đệm bài hát với 3 kiểu gõ đệm đã học và yêu cầu học sinh thực hiện lần lượt 3 kiểu gõ đệm bằng thanh phách theo các hình thức biểu diễn sau:

+ Hát song ca, gõ đệm theo tiết tấu.

+ Hát tốp ca, gõ đệm theo nhịp bái hát.

+ Hát đơn ca, gõ phách của bài.

– Nhận xét và tuyên dương phần trình bày bài hát của học sinh.

– Hướng dẫn các em vận động cơ thể với động tác tay chân đơn giản, hoặc người nhún và đưa theo điệu nhạc.

3. Hoạt động Ứng dụng: (2’)

– Chốt lại mục tiêu tiết học: Giáo dục thái độ học tập và phẩm chất cho học sinh về tình đoàn kết thông qua những hành động cụ thể như biết quan tâm, giúp đỡ, động viên, khích lệ bạn bè…

– Khen ngợi các em có ý thức tập luyện, hát hay, vận động tốt. Động viên những em chưa mạnh dạn cần cố gắng hơn.

– Dặn các em về nhà xem lại bài và học thuộc bài hát, tập gõ theo tiết tấu, nhịp và phách. Tìm một số động tác phụ họa cho bài Lớp chúng ta đoàn kết.

– Lắng nghe và thực hiện theo hướng dẫn của giáo viên.

– Quan sát và lắng nghe, ghi nhớ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

– Nghe hát mẫu và cảm nhận về giai điệu của bài hát Lớp chúng ta đoàn kết.

– Đọc cá nhân, nhóm lớp theo hướng dẫn của giáo viên.

– Chú ý nghe, nhớ bài.

– Luyện hát theo yêu cầu, lưu ý hát đúng nhịp.

– Hát khớp nhạc.

– Thực hiện.

– Luyện hát với nhạc cụ gõ.

– Chăm chú nghe.

– Thực hiện theo hướng dẫn.

– Nghe và ghi nhớ.

– Lắng nghe.

– Ghi nhớ.

Xem thêm  Chuyên đề căn bậc hai và căn bậc ba – Nguyễn Thanh Tâm

>> Tải file để tham khảo trọn bộ Giáo án Âm nhạc 2 sách Cánh diều (Cả năm)

Như vậy, trong nội dung bài viết trên đây, DaiLy Wiki đã cập nhật cho bạn thông tin về “Giáo án Âm nhạc 2 sách Cánh diều (Cả năm) 2021❤️️”. Hy vọng thông qua những gì bài viết “Giáo án Âm nhạc 2 sách Cánh diều (Cả năm) 2021” đã chia sẻ có thể giúp bạn đọc thêm nhiều thông tin về “Giáo án Âm nhạc 2 sách Cánh diều (Cả năm) 2021 [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết về “Giáo án Âm nhạc 2 sách Cánh diều (Cả năm) 2021” được sưu tầm và đăng bởi admin DaiLy Wiki vào ngày 2022-10-06 09:38:17. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại Dailywiki.org

Rate this post
Continue Reading

Blog

11 bài thơ về hiện tượng thiên nhiên hay dành cho thiếu nhi

Published

on

Dưới đây là những bài thơ về các hiện tượng thiên nhiên như nắng, mưa, nắng, gió, cầu vồng … dành cho bé, giúp bé hiểu hơn về thế giới xung quanh và các hiện tượng thời tiết thường gặp. . Đây đều là những bài thơ ngắn, dễ thuộc, có vần điệu vui nhộn, ngôn từ trong sáng dành cho các em nhỏ.

Thơ thiếu nhi

  • 1. Bài thơ thiếu nhi: Mặt trời
  • 2. Thơ về thiên nhiên thiếu nhi: Nắng
  • 3. Bài thơ về các hiện tượng thời tiết cho trẻ em: Gió
  • 4. Bài thơ: Chị Gió
  • 5. Bài thơ: Trăng sáng
  • 6. Bài thơ: Mưa
  • 7. Bài thơ: NGUYÊN TỬ
  • 8. Bài thơ: Cầu vồng
  • 9. Bài thơ: Mùa thu
  • 10. Bài thơ: Xuân – Hạ
  • 11. Bài thơ: Mùa đông

1. Bài thơ thiếu nhi: Mặt trời

Tác giả: Nguyễn Thị Tố Quyên

Mặt trời đỏ
Lên từ phía Đông
Như một bóng hồng
Người treo cổ.

2. Thơ về thiên nhiên thiếu nhi: Nắng

Tác giả: Lê Hồng Thiện

Mặt trời vừa đáp xuống lá
Gió lay và nắng rơi ngay
Tôi vội vàng nhặt nó lên
Mặt trời không lọt vào tay

Hoa cúc vàng nắng
Hoa cúc vàng hơn
Nắng với hoa cúc
Nắng cũng thơm!

3. Bài thơ về các hiện tượng thời tiết cho trẻ em: Gió

Tác giả: Đặng Hân

Gió luôn chạy
Bạn có vội vàng như vậy cả ngày không?
Huýt sáo mọi lúc
Hát mọi lúc…
Gió thích chơi chong chóng
Cùng bé thả diều nào
Kéo chiếc mũ nhỏ ra một lần nữa
Gió đùa và trêu chọc

Xem thêm  Soạn Sinh 8 Bài 11: Tiến hóa của hệ vận động vệ sinh hệ vận động

Chị gió

4. Bài thơ: Chị Gió

Tác giả: Đoàn Vi Thường

Cuốn sách của ai trên bàn?
Tôi biết cách lật từng trang để tự học
Mẹ đang bận phơi quần áo bên ngoài
Võng ru con ngủ – việc khó
Bếp lửa cháy
Chợt nổ tanh tách, như lửa cười …
… Thì ra là Chị Gió ngược xuôi
Dù đi đâu tôi cũng muốn mọi người giúp một tay.

5. Bài thơ: Trăng sáng

Tác giả: Nhục Thủy – Phương Hoa

Sân của tôi sáng quá
Nhờ ánh trăng sáng
Trăng tròn như cái đĩa
Nổi mà không rơi.

Những ngày trăng tàn
Trông giống như một chiếc thuyền nổi
Tôi theo mặt trăng
Giống như chúng ta muốn đi chơi cùng nhau.

6. Bài thơ: Mưa

Tác giả: Nguyễn Diệu

Một chút mưa rơi
Hạt giống trước hạt giống sau
Đừng xô đẩy nhau
Xếp hàng lần lượt

Mưa vẽ trên cánh đồng
Mưa trên lá
Mưa rơi trắng xóa
Bong bóng phồng lên

Mưa nâng cánh hoa,
Mưa gọi chồi biếc
Mưa cuốn trôi bụi
Giống như tôi dọn dẹp nhà cửa.

Mưa rơi, mưa rơi
Mưa là bạn của tôi
Mưa là một nốt nhạc
Tôi hát to…

7. Bài thơ: NGUYÊN TỬ

Tác giả: Trương Thị Minh Huệ

Chia đều
Hạt mưa rơi
Mưa xanh cây lúa
Trên cánh đồng mưa mát mẻ

Mưa cho hoa
Đâm chồi nảy lộc
Từng giọt… từng giọt
Mưa rơi … mưa rơi.

Cơn mưa

8. Bài thơ: Cầu vồng

Tác giả: Phạm Thanh Quang

Cầu vồng bảy màu
Cúi mình ở góc trời xa
Cầu vồng cũng có bạn
Chúng ta hãy cùng nhau vượt qua mái nhà

Xem thêm  [Dàn Ý] Phân tích tình huống truyện độc đáo trong Vợ Nhặt (8 mẫu phân tích chi tiết)

Cầu vồng bảy màu
Lấp lánh bầu trời
Như một người mẹ trở lại vào buổi sáng
Làm việc không nghỉ

Này cầu vồng nhỏ
Mặt sau của cây cầu mang cây cầu lớn
Như những người bạn thân
Không bao giờ xa nhau!

9. Bài thơ: Mùa thu

Tác giả: Nguyễn Hoàng Sơn

Nhìn nó: Quả vàng
Mang mùa thu vào phố
Mang chuyện cũ đi
Thị kể bằng mùi hương.

10. Bài thơ: Xuân – Hạ

Tác giả: Trần Đăng Khoa

Mùa xuân hoa nở đẹp
Bướm, bướm, mẹ chơi với hoa hồng
Bướm mẹ hút mật hoa từ đầu bông
Bướm chơi với nụ hoa hồng đỏ

Đầu hè vui biết mấy.
Khuấy động tiếng ve báo mùa
Nhộn nhịp là mưa
Trên cánh đồng lúa, họ vừa bẻ cong cần câu.

11. Bài thơ: Mùa đông

Tác giả: Trần Quốc Toản

Bầu trời nặng trĩu màu chì
gió Bắc
Đóng giả bờ tre
Gió như roi

Đường nứt lạnh
Mùa đông trong nhà
Cô trải rơm
Có mùi thơm của gạo nếp.

Như vậy, trong nội dung bài viết trên đây, DaiLy Wiki đã cập nhật cho bạn thông tin về “11 bài thơ về hiện tượng thiên nhiên hay dành cho thiếu nhi❤️️”. Hy vọng thông qua những gì bài viết “11 bài thơ về hiện tượng thiên nhiên hay dành cho thiếu nhi” đã chia sẻ có thể giúp bạn đọc thêm nhiều thông tin về “11 bài thơ về hiện tượng thiên nhiên hay dành cho thiếu nhi [ ❤️️❤️️ ]”.

Xem thêm  Chuyên đề căn bậc hai và căn bậc ba – Nguyễn Thanh Tâm

Bài viết về “11 bài thơ về hiện tượng thiên nhiên hay dành cho thiếu nhi” được sưu tầm và đăng bởi admin DaiLy Wiki vào ngày 2022-10-06 09:37:11. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại Dailywiki.org

Rate this post
Continue Reading

Trending