Connect with us

Blog

Cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí

Published

on

Cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí –  Qua ngòi bút của Chính Hữu, hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí đã được hiện một cách rất bình dị với vẻ đẹp về tình cảm và tâm hồn. Có thể nói vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Đồng chí chính là hiện thân cho hình ảnh đẹp về người lính bộ đội cụ Hồ trong kháng chiến chống Pháp. Trong bài viết này DaiLyWiki xin chia sẻ một số bài văn cảm nhận hình ảnh người lính trong bài Đồng chí hay và chi tiết giúp các em học sinh có thêm tài liệu tham khảo và ôn tập cho tốt.

  • Top 11 mẫu phân tích bài thơ Đồng chí hay nhất

1. Dàn ý cảm nhận vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Đồng chí

I. Mở bài:

Cảm nhận chung về hình tượng người lính trong bài thơ Đồng chí

– Đồng chí là sáng tác của nhà thơ Chính Hữu viết vào năm 1948, thời kì đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp.

* Hình tượng người lính thể hiện ở 2 nội dung:

– Nội dung hình tượng: (Hình ảnh người lính hiện lên một cách chân thực, cảm động):

+ Họ là người nông dân áo vải, từ những vùng quê nghèo khó “nước mặn đồng chua”, “đất cày lên sỏi đá”… vào cuộc chiến đấu gian khổ.

+ Chấp nhận cuộc sống quân ngũ đầy thiếu thốn: “áo rách vai”, “quần có vài mảnh vá”, “chân không giày”; gian khổ: “cười buốt giá” “sốt run người”…

– Nội dung tình cảm: (Hình ảnh người lính với vẻ đẹp tình cảm, tâm hồn):

+ Lí tưởng chung đã khiến họ từ mọi phương trời xa lạ tập hợp lại trong hàng ngũ quân đội cách mạng và trở nên thân quen gắn bó: “Súng bên súng đầu sát bên đầu”

+ Mục đích: Tất cả vì tổ quốc mà hi sinh… Họ gửi lại quê hương tất cả: “Gian nhà không mặc kệ gió lung lay”.

+ Tình đồng chí:

Được nảy sinh từ nhiều điểm chung: (Cảnh ngộ, lí tưởng, nhiệm vụ…) để rồi thành mối tình tri kỉ: Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ. Tình cảm ấy phát triển thành tình đồng chí.

Tình đồng chí giúp người lính vượt lên mọi khó khăn gian khổ:

+ Giúp họ chia sẻ, cảm thông sâu xa những tâm tư, nỗi lòng của nhau:

“Ruộng nương anh gửi bạn thân cày”… “Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính”.

+ Giúp họ vượt qua những gian lao thiếu thốn của cuộc kháng chiến: “Áo anh rách vai”… chân không giày. Cùng chịu đựng những cơn “Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi”

* Vẻ đẹp tâm hồn của những người chiến sĩ:

– Lãng mạn và lạc quan: “miệng cười buốt giá”; hình ảnh “đầu súng trăng treo” gợi nhiều liên tưởng phong phú.

III. Kết bài:

Khái quát nâng cao:

– Vẻ đẹp của người lính trong bài thơ tiêu biểu cho vẻ đẹp của anh bộ đội cụ Hồ trong kháng chiến chống Pháp.

– Hình tượng người lính được thể hiện qua các chi tiết, hình ảnh, ngôn ngữ giản dị, chân thực cô đọng mà giàu sức biểu cảm, hướng về khai thác đời sống nội tâm.

2. Cảm nhận về hình tượng người lính trong bài Đồng Chí

Đề tài người lính trong chiến đấu luôn là một đề tài bất tận của thơ ca kháng chiến. Hình ảnh người lính trong cảm nhận của mỗi nhà thơ có sự khác nhau. Với Chính Hữu, người lính hiện lên hết sức giản dị, mộc mạc nhưng có một tâm hồn cao đẹp, họ có chung một tình dân tộc, cùng lí tưởng chiến đấu. Hình ảnh đấy được thể hiện hết sức sâu sắc và cảm động trong bài thơ “Đồng chí” sáng tác năm 1948.

Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá

Hình ảnh người lính hiện lên hết sức chân thực. Họ là những người lính xuất phát từ những người nông dân tảo tần, quanh năm vất vả trên ruộng đồng. HÌnh ảnh “nước mặn đồng chua” và “đất cày sỏi đá” được tác giả sử dụng để chỉ những vùng đất khó khăn, khô cằn. Việc sử dụng biện pháp lặp cấu trúc trong hai câu thơ trên để diễn tả sự tương đồng về hoàn cảnh xuất thân. Họ đều đến từ những miền quê gian khổ ấy, là những người nông dân cần cù, lam lũ, chân lấm tay bùn, vậy nên cách mà họ thổ lộ tâm sự, nói chuyện với nhau đều hết sức dân dã và mộc mạc đúng như cái chất của người nông dân. Những miền quê xa xôi của Tổ quốc lại hội tụ về đây trong một hoàn cảnh đặc biệt: chiến tranh nổ ra, họ đành gác lại cuộc sống cơm áo để lên đường bảo vệ quê hương dân tộc, vì vậy mà :

Anh với tôi đôi người xa lạ

Tự phương trời không hẹn mà quen nhau.

Họ cùng chung mục đích, lí tưởng chiến đấu, chính những điều đó đã mang họ lại nơi đây, họ trở thành những người bạn, người đồng đội, đồng chí cùng nhau chia sẻ ngọt bùi và gian khổ.

Súng bên súng đầu sát bên đầu

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ

Tri kỉ là những người cùng bên nhau chia ngọt sẻ bùi, cùng bước qua những ngày tháng khốn khó và trong hoàn cảnh chiến đấu này, họ gọi nhau bằng hai tiếng thiêng liêng: Đồng chí. Dòng thơ thứ bảy như một nhịp ngắt, một nốt trầm tĩnh lặng, một không khí thiêng liêng cho những người lính. Họ về đây theo tiếng gọi của non sông dân tộc, từ nay họ cùng nhau chiến đấu cho một lí tưởng cao cả. Bỏ lại sau lưng là quê hương, gia đình, là những mảnh ruộng nương dâu chờ ngươi chăm bón, họ cùng nhau chung sức chung lòng để giữ đất nước trước mối họa xâm lăng, tình yêu dân tộc đã lớn hơn tất cả.

Không chỉ có vậy, hình ảnh người lính hiện lên với những vẻ đẹp của đời sống tâm hồn, tình cảm, là sự thấu hiểu những tâm tư, nỗi lòng của nhau, cùng chia sẻ những gian lao, thiếu thốn. Trong những tháng ngày chiến đấu nguy nan, họ cùng nhau vượt qua những cơn sốt rét giữa rừng thiêng nước độc, cuộc sống đầy thiếu thốn, gian khổ nơi chiến trường:

Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá

Chân không giày

Nhờ tinh thần kiên cường chiến đấu, họ vẫn toát lên tinh thần lạc quan, mỉm cười để cùng nhau vượt quan thử thách, khó khăn trùng điệp. Trong khó khăn, tình người càng thêm ấm áp và tỏa sáng “thương nhau tay nắm lấy bàn tay. Cái nắm tay để truyền thêm hơi ấm, để động viên nhau cùng vượt qua gian khó, thiếu thốn. HÌnh ảnh đẹp ấy thật cảm động và ấm áp, cái nắm tay tuy không đủ để sưởi ấm cho cơ thể của người lính nhưng cũng đủ để sưởi ấm trái tim, để xua đi những nối nhớ quê hương, gia đình.

Đáng trân quý ở những người lính bộ đội cụ Hồ còn là sự yêu thương, đoàn kết, kề vai bên nhau cùng chiến đấu. Giữa rừng hoang sương muối, cái giá lạnh trong đêm như thấm từng thớ thịt, họ cùng đứng bên nhau để làm nhiệm vụ, canh giữ sự bình yên cho đất nước. Hình ảnh cuối bài “Đầu súng trăng treo” là một hình ảnh đẹp, là nhãn tự cho cả bài thơ, một sự kết hợp hài hòa giữa súng và trăng. Súng tượng trưng cho hiện thực cho cuộc chiến tranh khốc liệt và gian khổ, trăng là thơ mộng, là bình yên, là ánh sáng soi đường cho người lính trong đêm khuya. Trăng cũng gợi nỗi nhớ quê hương các anh – nơi có những người thân yêu đang ngày đêm mong ngóng. “Đầu súng trăng treo” tượng trưng cho sự giao hòa về tâm hồn của người lính giữa chiến sĩ và thi sĩ, giữa hiện tại và mộng mơ. Tâm hồn người lính vẫn rất đẹp, luôn yêu đời, tin tưởng về một ngày mai hòa bình.

Bài thơ Đồng chía đã xây dựng một bức tượng đài bất diệt về hình ảnh người lính trong kháng chiến chống Pháp, họ mang vẻ đẹp giản dị, mộc mạc, cùng chung lí tưởng chiến đấu và cùng sẻ chia gian khó trong những ngày tháng chiến đấu hào hùng của dân tộc. Nhờ có các anh, những người chiến sĩ vô danh đã thầm lặng hi sinh để đất nước hôm nay được thanh bình, phát triển. Bài thơ sử dụng các ngôn từ mộc mạc, hình ảnh giản dị nhưng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về hình ảnh những người lính trong kháng chiến chống Pháp. Nhờ có các anh, những người chiến sĩ vô danh đã thầm lặng hi sinh để đem lại bình yên cho dân tộc hôm nay.

Xem thêm  Top 5 loại thuốc diệt kiến hiệu quả, chất lượng nhất hiện nay

3. Vẻ đẹp người lính qua bài thơ Đồng chí

Trong suốt lịch sử của nước ta thì hình ảnh người lính trong các cuộc kháng chiến luôn là một đề tài bất tận của thơ ca. Ở mỗi một thời kỳ, họ lại hiện lên với những vẻ đẹp khác nhau, có lúc thì sôi nổi, trẻ trung, khi thì hào hoa, lãng mạn. Đến với Chính Hữu, chúng ta bắt gặp hình ảnh của người lính nông dân chân chất và mộc mạc trong kháng chiến chống Pháp. Hình ảnh đấy được thể hiện hết sức sâu sắc và cảm động trong bài thơ “Đồng chí” sáng tác năm 1948.

“Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”.

Hình tượng người lính hiện lên trong bài thơ hết sức chân thật, thật đến nỗi chúng ta cảm nhận như vừa thấy bóng dáng của ai đó bước thẳng vào trong những trang thơ. Thành ngữ “nước mặn đồng chua” và “đất cày lên sỏi đá” ám chỉ những vùng đất khô cằn, bị nhiễm phèn, nhiễm mặn quanh năm, rất khó canh tác. Đấy đều là những vùng quê chiêm trũng và nghèo đói quanh năm. Những người lính trong chiến trường cũng chính là người con của mảnh đất quê hương đấy, họ đều là những người nông dân cần cù, lam lũ, chân lấm tay bùn, vậy nên cách mà họ thổ lộ tâm sự, nói chuyện với nhau đều hết sức dân dã và mộc mạc đúng như cái chất của người nông dân. Những tưởng hai con người ở hai vùng quê nghèo đói đấy sẽ chẳng bao giờ gặp được nhau, ấy vậy mà chiến tranh nổ ra, những người lính phải từ giã vùng quê của mình để lên đường bảo vệ quê hương, đất nước. Họ cùng chung mục đích, lý tưởng chiến đấu, chính những điều đó đã mang họ lại nơi đây, họ trở thành những người bạn, người đồng đội, đồng chí cùng nhau chia sẻ ngọt bùi và gian khổ.

“Súng bên súng đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ
Đồng chí!”.

Hình ảnh người lính còn hiện lên với những vẻ đẹp của đời sống tâm hồn, tình cảm, là sự thấu hiểu những tâm tư, nỗi lòng của nhau, cùng chia sẻ những gian lao, thiếu thốn. Các anh đều là những người lính tạm gác tình riêng, để nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, dũng cảm ra đi vì nghĩa lớn để lại sau lưng mảnh trời quê hương với biết bao nhiêu trăn trở.

“Gian nhà không mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính”.

Hình ảnh “gian nhà không” là hình ảnh khá lắng đọng trong tâm trí những người chiến sĩ ấy và cũng hết sức ám ảnh trong tâm trí người đọc. Đấy là cái nghèo xơ xác của những vùng quê hay cũng chính là nỗi trống trải trong lòng của những người ở lại. “Giếng nước, gốc đa” vốn là những vật vô tri, vô giác nay đã được nhân hóa lên để thể hiện nỗi nhớ thương da diết của quê hương yêu dấu với những người lính đã rời đi và rất khó để hẹn ngày trở lại. Ngoài ra giếng nước, gốc đa còn dùng để ám chỉ những người ở lại, những người vợ chờ chồng, mẹ chờ con luôn nhớ thương, mong ngóng tới ngày người lính trở về. Tại sao người lính đang ở trong chiến trường mà lại thấu hiểu hết những tâm sự của quê hương, gia đình, ấy là bởi vì chính người lính cũng đang nhớ về họ da diết, một nỗi nhớ hai chiều, nhớ về quê hương chính là cách để họ vượt qua khó khăn. Đấy chính là vẻ đẹp tâm hồn, những tình cảm chất chứa trong những người chiến sĩ ấy.

Chiến tranh diễn ra ác liệt, những người lính không chỉ phải đối mặt với mưa bom bão đạn của kẻ thù, ở đây Chính Hữu đưa chúng ta đến với cuộc sống thường ngày của những người lính với những gian khổ, bệnh tật hành hạ, thiếu thốn tất cả những vật dụng hằng ngày quần áo, thuốc men, giày dép. Nhưng ở họ vẫn toát lên tinh thần lạc quan, mỉm cười để cùng nhau vượt qua thử thách, khó khăn trùng điệp.

“Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”.

Cái nắm tay ấy không chỉ là cái nắm tay đơn thuần mà nắm tay để truyền cho nhau hơi ấm của tình thương, truyền cho nhau sức mạnh của ý chí để động viên nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn, thiếu thốn. Ở đây chúng ta bắt gặp hình ảnh về người lính xiết bao cảm động và ấm áp, đấy là sức mạnh của tình thương, của sự sẻ chia những nhọc nhằn, gian lao, thiếu thốn, hành động nắm tay nhau ấy không khác gì việc “đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi”, có thể nó không đủ sưởi ấm cơ thể họ, nhưng cũng đủ để sưởi ấm trái tim họ.

Hình ảnh người lính còn hiện lên với vẻ đẹp của tinh thần đoàn kết, thương yêu, kề vai sát cánh bên nhau cùng nhau chiến đấu chống lại quân thù. Giữa không gian âm u của rừng hoang, sương muối ấy vẫn sáng lên bức tượng đài bất diệt về người lính đứng cạnh bên nhau trong tư thế chủ động tấn công “chờ giặc tới”, một sự kết hợp hài hòa giữa hình tượng súng và trăng. Súng tượng trưng cho hiện thực cho cuộc chiến tranh khốc liệt và gian khổ, trăng tượng trưng cho hòa bình, cho khát vọng về một ngày mai đất nước thanh bình. “Đầu súng trăng treo” còn tượng trưng cho sự giao hòa về tâm hồn của người lính giữa chiến sĩ và thi sĩ, giữa hiện tại và mộng mơ. Tâm hồn người lính vẫn rất đẹp, luôn yêu đời, tin tưởng về một ngày mai hòa bình.

Bài thơ “Đồng chí” đã xây dựng một bức tượng đài bất diệt về hình ảnh người lính trong kháng chiến chống Pháp. Hình ảnh đó đẹp và sống động tới nỗi dù cho hôm nay và mai sau mỗi khi nhắc đến hình tượng người lính trong kháng chiến thì bức tượng đài đó vẫn luôn hiện về trong tâm trí người đọc.

4. Đoạn văn nêu cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài Đồng chí

Hình tượng người lính đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các sáng tác nghệ thuật. Đối với Chính Hữu, tác giả lại có sự cảm nhận riêng về hình tượng người lính. Chính Hữu thể hiện cơ sở hình thành tình đồng chí tới những biểu hiện cảm động nghĩa tình của những người lính dành cho nhau. Thời khì kháng chiến chống Pháp, những người lính đã phải đối mặt với nhìn khó khăn thử thách, thiếu thồn về vật chất “Áo anh rách vai/ Quần tôi có vài mảnh vá”. Nhưng vượt lên tất cả, đó là vẻ đẹp của tình đồng đội, đồng chí. Giữa khung cảnh lạnh lẽo, hoang vu của núi rừng Tây Bắc, những người lính đứng kề cạnh bên nhau xua đi cái lạnh nơi rừng thiêng nước độc. Chính nơi đó, ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh, thì những người lính càng trở nên mạnh mẽ, đoàn kết. Họ sát cánh bên nhau chủ động chờ giặc tạo nên tư thế thành đồng vách sắt trước quân thù. Hình ảnh cuối bài tỏa sáng với sự hòa kết hình ảnh súng – hình ảnh của khói lửa chiến tranh kết hợp với hình ảnh ánh trăng trong mát, thanh bình nói lên ý nghĩa cao cả của cuộc chiến tranh vệ quốc. Chỉ với ba câu thơ xúc động, chân thực nhưng cũng giàu sự lãng mạn, bức tranh về tình đồng chí của người lính đã hiện lên giàu chất thơ và ngời sáng vẻ đẹp của người lính cụ Hồ thời chống Pháp.

Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Tài liệu của DaiLyWiki.

Xem thêm về bài viết

Cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí

Cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí –  Qua ngòi bút của Chính Hữu, hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí đã được hiện một cách rất bình dị với vẻ đẹp về tình cảm và tâm hồn. Có thể nói vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Đồng chí chính là hiện thân cho hình ảnh đẹp về người lính bộ đội cụ Hồ trong kháng chiến chống Pháp. Trong bài viết này DaiLyWiki xin chia sẻ một số bài văn cảm nhận hình ảnh người lính trong bài Đồng chí hay và chi tiết giúp các em học sinh có thêm tài liệu tham khảo và ôn tập cho tốt.
Top 11 mẫu phân tích bài thơ Đồng chí hay nhất
1. Dàn ý cảm nhận vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Đồng chí
I. Mở bài:
Cảm nhận chung về hình tượng người lính trong bài thơ Đồng chí
– Đồng chí là sáng tác của nhà thơ Chính Hữu viết vào năm 1948, thời kì đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp.
* Hình tượng người lính thể hiện ở 2 nội dung:
– Nội dung hình tượng: (Hình ảnh người lính hiện lên một cách chân thực, cảm động):
+ Họ là người nông dân áo vải, từ những vùng quê nghèo khó “nước mặn đồng chua”, “đất cày lên sỏi đá”… vào cuộc chiến đấu gian khổ.
+ Chấp nhận cuộc sống quân ngũ đầy thiếu thốn: “áo rách vai”, “quần có vài mảnh vá”, “chân không giày”; gian khổ: “cười buốt giá” “sốt run người”…
– Nội dung tình cảm: (Hình ảnh người lính với vẻ đẹp tình cảm, tâm hồn):
+ Lí tưởng chung đã khiến họ từ mọi phương trời xa lạ tập hợp lại trong hàng ngũ quân đội cách mạng và trở nên thân quen gắn bó: “Súng bên súng đầu sát bên đầu”
+ Mục đích: Tất cả vì tổ quốc mà hi sinh… Họ gửi lại quê hương tất cả: “Gian nhà không mặc kệ gió lung lay”.
+ Tình đồng chí:
Được nảy sinh từ nhiều điểm chung: (Cảnh ngộ, lí tưởng, nhiệm vụ…) để rồi thành mối tình tri kỉ: Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ. Tình cảm ấy phát triển thành tình đồng chí.
Tình đồng chí giúp người lính vượt lên mọi khó khăn gian khổ:
+ Giúp họ chia sẻ, cảm thông sâu xa những tâm tư, nỗi lòng của nhau:
“Ruộng nương anh gửi bạn thân cày”… “Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính”.
+ Giúp họ vượt qua những gian lao thiếu thốn của cuộc kháng chiến: “Áo anh rách vai”… chân không giày. Cùng chịu đựng những cơn “Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi”
* Vẻ đẹp tâm hồn của những người chiến sĩ:
– Lãng mạn và lạc quan: “miệng cười buốt giá”; hình ảnh “đầu súng trăng treo” gợi nhiều liên tưởng phong phú.
III. Kết bài:
Khái quát nâng cao:
– Vẻ đẹp của người lính trong bài thơ tiêu biểu cho vẻ đẹp của anh bộ đội cụ Hồ trong kháng chiến chống Pháp.
– Hình tượng người lính được thể hiện qua các chi tiết, hình ảnh, ngôn ngữ giản dị, chân thực cô đọng mà giàu sức biểu cảm, hướng về khai thác đời sống nội tâm.
2. Cảm nhận về hình tượng người lính trong bài Đồng Chí
Đề tài người lính trong chiến đấu luôn là một đề tài bất tận của thơ ca kháng chiến. Hình ảnh người lính trong cảm nhận của mỗi nhà thơ có sự khác nhau. Với Chính Hữu, người lính hiện lên hết sức giản dị, mộc mạc nhưng có một tâm hồn cao đẹp, họ có chung một tình dân tộc, cùng lí tưởng chiến đấu. Hình ảnh đấy được thể hiện hết sức sâu sắc và cảm động trong bài thơ “Đồng chí” sáng tác năm 1948.
Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Hình ảnh người lính hiện lên hết sức chân thực. Họ là những người lính xuất phát từ những người nông dân tảo tần, quanh năm vất vả trên ruộng đồng. HÌnh ảnh “nước mặn đồng chua” và “đất cày sỏi đá” được tác giả sử dụng để chỉ những vùng đất khó khăn, khô cằn. Việc sử dụng biện pháp lặp cấu trúc trong hai câu thơ trên để diễn tả sự tương đồng về hoàn cảnh xuất thân. Họ đều đến từ những miền quê gian khổ ấy, là những người nông dân cần cù, lam lũ, chân lấm tay bùn, vậy nên cách mà họ thổ lộ tâm sự, nói chuyện với nhau đều hết sức dân dã và mộc mạc đúng như cái chất của người nông dân. Những miền quê xa xôi của Tổ quốc lại hội tụ về đây trong một hoàn cảnh đặc biệt: chiến tranh nổ ra, họ đành gác lại cuộc sống cơm áo để lên đường bảo vệ quê hương dân tộc, vì vậy mà :
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời không hẹn mà quen nhau.
Họ cùng chung mục đích, lí tưởng chiến đấu, chính những điều đó đã mang họ lại nơi đây, họ trở thành những người bạn, người đồng đội, đồng chí cùng nhau chia sẻ ngọt bùi và gian khổ.
Súng bên súng đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ
Tri kỉ là những người cùng bên nhau chia ngọt sẻ bùi, cùng bước qua những ngày tháng khốn khó và trong hoàn cảnh chiến đấu này, họ gọi nhau bằng hai tiếng thiêng liêng: Đồng chí. Dòng thơ thứ bảy như một nhịp ngắt, một nốt trầm tĩnh lặng, một không khí thiêng liêng cho những người lính. Họ về đây theo tiếng gọi của non sông dân tộc, từ nay họ cùng nhau chiến đấu cho một lí tưởng cao cả. Bỏ lại sau lưng là quê hương, gia đình, là những mảnh ruộng nương dâu chờ ngươi chăm bón, họ cùng nhau chung sức chung lòng để giữ đất nước trước mối họa xâm lăng, tình yêu dân tộc đã lớn hơn tất cả.
Không chỉ có vậy, hình ảnh người lính hiện lên với những vẻ đẹp của đời sống tâm hồn, tình cảm, là sự thấu hiểu những tâm tư, nỗi lòng của nhau, cùng chia sẻ những gian lao, thiếu thốn. Trong những tháng ngày chiến đấu nguy nan, họ cùng nhau vượt qua những cơn sốt rét giữa rừng thiêng nước độc, cuộc sống đầy thiếu thốn, gian khổ nơi chiến trường:
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Nhờ tinh thần kiên cường chiến đấu, họ vẫn toát lên tinh thần lạc quan, mỉm cười để cùng nhau vượt quan thử thách, khó khăn trùng điệp. Trong khó khăn, tình người càng thêm ấm áp và tỏa sáng “thương nhau tay nắm lấy bàn tay. Cái nắm tay để truyền thêm hơi ấm, để động viên nhau cùng vượt qua gian khó, thiếu thốn. HÌnh ảnh đẹp ấy thật cảm động và ấm áp, cái nắm tay tuy không đủ để sưởi ấm cho cơ thể của người lính nhưng cũng đủ để sưởi ấm trái tim, để xua đi những nối nhớ quê hương, gia đình.
Đáng trân quý ở những người lính bộ đội cụ Hồ còn là sự yêu thương, đoàn kết, kề vai bên nhau cùng chiến đấu. Giữa rừng hoang sương muối, cái giá lạnh trong đêm như thấm từng thớ thịt, họ cùng đứng bên nhau để làm nhiệm vụ, canh giữ sự bình yên cho đất nước. Hình ảnh cuối bài “Đầu súng trăng treo” là một hình ảnh đẹp, là nhãn tự cho cả bài thơ, một sự kết hợp hài hòa giữa súng và trăng. Súng tượng trưng cho hiện thực cho cuộc chiến tranh khốc liệt và gian khổ, trăng là thơ mộng, là bình yên, là ánh sáng soi đường cho người lính trong đêm khuya. Trăng cũng gợi nỗi nhớ quê hương các anh – nơi có những người thân yêu đang ngày đêm mong ngóng. “Đầu súng trăng treo” tượng trưng cho sự giao hòa về tâm hồn của người lính giữa chiến sĩ và thi sĩ, giữa hiện tại và mộng mơ. Tâm hồn người lính vẫn rất đẹp, luôn yêu đời, tin tưởng về một ngày mai hòa bình.
Bài thơ Đồng chía đã xây dựng một bức tượng đài bất diệt về hình ảnh người lính trong kháng chiến chống Pháp, họ mang vẻ đẹp giản dị, mộc mạc, cùng chung lí tưởng chiến đấu và cùng sẻ chia gian khó trong những ngày tháng chiến đấu hào hùng của dân tộc. Nhờ có các anh, những người chiến sĩ vô danh đã thầm lặng hi sinh để đất nước hôm nay được thanh bình, phát triển. Bài thơ sử dụng các ngôn từ mộc mạc, hình ảnh giản dị nhưng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về hình ảnh những người lính trong kháng chiến chống Pháp. Nhờ có các anh, những người chiến sĩ vô danh đã thầm lặng hi sinh để đem lại bình yên cho dân tộc hôm nay.
3. Vẻ đẹp người lính qua bài thơ Đồng chí
Trong suốt lịch sử của nước ta thì hình ảnh người lính trong các cuộc kháng chiến luôn là một đề tài bất tận của thơ ca. Ở mỗi một thời kỳ, họ lại hiện lên với những vẻ đẹp khác nhau, có lúc thì sôi nổi, trẻ trung, khi thì hào hoa, lãng mạn. Đến với Chính Hữu, chúng ta bắt gặp hình ảnh của người lính nông dân chân chất và mộc mạc trong kháng chiến chống Pháp. Hình ảnh đấy được thể hiện hết sức sâu sắc và cảm động trong bài thơ “Đồng chí” sáng tác năm 1948.
“Quê hương anh nước mặn đồng chuaLàng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”.
Hình tượng người lính hiện lên trong bài thơ hết sức chân thật, thật đến nỗi chúng ta cảm nhận như vừa thấy bóng dáng của ai đó bước thẳng vào trong những trang thơ. Thành ngữ “nước mặn đồng chua” và “đất cày lên sỏi đá” ám chỉ những vùng đất khô cằn, bị nhiễm phèn, nhiễm mặn quanh năm, rất khó canh tác. Đấy đều là những vùng quê chiêm trũng và nghèo đói quanh năm. Những người lính trong chiến trường cũng chính là người con của mảnh đất quê hương đấy, họ đều là những người nông dân cần cù, lam lũ, chân lấm tay bùn, vậy nên cách mà họ thổ lộ tâm sự, nói chuyện với nhau đều hết sức dân dã và mộc mạc đúng như cái chất của người nông dân. Những tưởng hai con người ở hai vùng quê nghèo đói đấy sẽ chẳng bao giờ gặp được nhau, ấy vậy mà chiến tranh nổ ra, những người lính phải từ giã vùng quê của mình để lên đường bảo vệ quê hương, đất nước. Họ cùng chung mục đích, lý tưởng chiến đấu, chính những điều đó đã mang họ lại nơi đây, họ trở thành những người bạn, người đồng đội, đồng chí cùng nhau chia sẻ ngọt bùi và gian khổ.
“Súng bên súng đầu sát bên đầuĐêm rét chung chăn thành đôi tri kỉĐồng chí!”.
Hình ảnh người lính còn hiện lên với những vẻ đẹp của đời sống tâm hồn, tình cảm, là sự thấu hiểu những tâm tư, nỗi lòng của nhau, cùng chia sẻ những gian lao, thiếu thốn. Các anh đều là những người lính tạm gác tình riêng, để nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, dũng cảm ra đi vì nghĩa lớn để lại sau lưng mảnh trời quê hương với biết bao nhiêu trăn trở.
“Gian nhà không mặc kệ gió lung layGiếng nước gốc đa nhớ người ra lính”.
Hình ảnh “gian nhà không” là hình ảnh khá lắng đọng trong tâm trí những người chiến sĩ ấy và cũng hết sức ám ảnh trong tâm trí người đọc. Đấy là cái nghèo xơ xác của những vùng quê hay cũng chính là nỗi trống trải trong lòng của những người ở lại. “Giếng nước, gốc đa” vốn là những vật vô tri, vô giác nay đã được nhân hóa lên để thể hiện nỗi nhớ thương da diết của quê hương yêu dấu với những người lính đã rời đi và rất khó để hẹn ngày trở lại. Ngoài ra giếng nước, gốc đa còn dùng để ám chỉ những người ở lại, những người vợ chờ chồng, mẹ chờ con luôn nhớ thương, mong ngóng tới ngày người lính trở về. Tại sao người lính đang ở trong chiến trường mà lại thấu hiểu hết những tâm sự của quê hương, gia đình, ấy là bởi vì chính người lính cũng đang nhớ về họ da diết, một nỗi nhớ hai chiều, nhớ về quê hương chính là cách để họ vượt qua khó khăn. Đấy chính là vẻ đẹp tâm hồn, những tình cảm chất chứa trong những người chiến sĩ ấy.
Chiến tranh diễn ra ác liệt, những người lính không chỉ phải đối mặt với mưa bom bão đạn của kẻ thù, ở đây Chính Hữu đưa chúng ta đến với cuộc sống thường ngày của những người lính với những gian khổ, bệnh tật hành hạ, thiếu thốn tất cả những vật dụng hằng ngày quần áo, thuốc men, giày dép. Nhưng ở họ vẫn toát lên tinh thần lạc quan, mỉm cười để cùng nhau vượt qua thử thách, khó khăn trùng điệp.
“Áo anh rách vaiQuần tôi có vài mảnh váMiệng cười buốt giáChân không giàyThương nhau tay nắm lấy bàn tay”.
Cái nắm tay ấy không chỉ là cái nắm tay đơn thuần mà nắm tay để truyền cho nhau hơi ấm của tình thương, truyền cho nhau sức mạnh của ý chí để động viên nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn, thiếu thốn. Ở đây chúng ta bắt gặp hình ảnh về người lính xiết bao cảm động và ấm áp, đấy là sức mạnh của tình thương, của sự sẻ chia những nhọc nhằn, gian lao, thiếu thốn, hành động nắm tay nhau ấy không khác gì việc “đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi”, có thể nó không đủ sưởi ấm cơ thể họ, nhưng cũng đủ để sưởi ấm trái tim họ.
Hình ảnh người lính còn hiện lên với vẻ đẹp của tinh thần đoàn kết, thương yêu, kề vai sát cánh bên nhau cùng nhau chiến đấu chống lại quân thù. Giữa không gian âm u của rừng hoang, sương muối ấy vẫn sáng lên bức tượng đài bất diệt về người lính đứng cạnh bên nhau trong tư thế chủ động tấn công “chờ giặc tới”, một sự kết hợp hài hòa giữa hình tượng súng và trăng. Súng tượng trưng cho hiện thực cho cuộc chiến tranh khốc liệt và gian khổ, trăng tượng trưng cho hòa bình, cho khát vọng về một ngày mai đất nước thanh bình. “Đầu súng trăng treo” còn tượng trưng cho sự giao hòa về tâm hồn của người lính giữa chiến sĩ và thi sĩ, giữa hiện tại và mộng mơ. Tâm hồn người lính vẫn rất đẹp, luôn yêu đời, tin tưởng về một ngày mai hòa bình.
Bài thơ “Đồng chí” đã xây dựng một bức tượng đài bất diệt về hình ảnh người lính trong kháng chiến chống Pháp. Hình ảnh đó đẹp và sống động tới nỗi dù cho hôm nay và mai sau mỗi khi nhắc đến hình tượng người lính trong kháng chiến thì bức tượng đài đó vẫn luôn hiện về trong tâm trí người đọc.
4. Đoạn văn nêu cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài Đồng chí
Hình tượng người lính đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các sáng tác nghệ thuật. Đối với Chính Hữu, tác giả lại có sự cảm nhận riêng về hình tượng người lính. Chính Hữu thể hiện cơ sở hình thành tình đồng chí tới những biểu hiện cảm động nghĩa tình của những người lính dành cho nhau. Thời khì kháng chiến chống Pháp, những người lính đã phải đối mặt với nhìn khó khăn thử thách, thiếu thồn về vật chất “Áo anh rách vai/ Quần tôi có vài mảnh vá”. Nhưng vượt lên tất cả, đó là vẻ đẹp của tình đồng đội, đồng chí. Giữa khung cảnh lạnh lẽo, hoang vu của núi rừng Tây Bắc, những người lính đứng kề cạnh bên nhau xua đi cái lạnh nơi rừng thiêng nước độc. Chính nơi đó, ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh, thì những người lính càng trở nên mạnh mẽ, đoàn kết. Họ sát cánh bên nhau chủ động chờ giặc tạo nên tư thế thành đồng vách sắt trước quân thù. Hình ảnh cuối bài tỏa sáng với sự hòa kết hình ảnh súng – hình ảnh của khói lửa chiến tranh kết hợp với hình ảnh ánh trăng trong mát, thanh bình nói lên ý nghĩa cao cả của cuộc chiến tranh vệ quốc. Chỉ với ba câu thơ xúc động, chân thực nhưng cũng giàu sự lãng mạn, bức tranh về tình đồng chí của người lính đã hiện lên giàu chất thơ và ngời sáng vẻ đẹp của người lính cụ Hồ thời chống Pháp.
Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Tài liệu của DaiLyWiki.

#Cảm #nhận #của #về #hình #ảnh #người #lính #trong #bài #thơ #Đồng #chí


  • #Cảm #nhận #của #về #hình #ảnh #người #lính #trong #bài #thơ #Đồng #chí
  • Tổng hợp: DaiLyWiki

Như vậy, trong nội dung bài viết trên đây, DaiLy Wiki đã cập nhật cho bạn thông tin về “Cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí❤️️”. Hy vọng thông qua những gì bài viết “Cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí” đã chia sẻ có thể giúp bạn đọc thêm nhiều thông tin về “Cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết về “Cảm nhận của em về hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng chí” được sưu tầm và đăng bởi admin DaiLy Wiki vào ngày 2022-08-07 00:43:09. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại Dailywiki.org

Rate this post
Continue Reading

Blog

Tập làm văn lớp 5: Tả chiếc đồng hồ báo thức (Dàn ý + 15 mẫu)

Published

on

Tập làm văn lớp 5: Tả chiếc đồng hồ báo thức gồm dàn ý, cùng 15 bài văn mẫu, sẽ giúp các em học sinh lớp 5 trau dồi vốn từ, rèn luyện kỹ năng viết văn, vận dụng cho bài viết của mình hoàn chỉnh hơn.

Với mỗi học sinh thì chiếc đồng hồ báo thức là người bạn thân thiết, đồng hành cùng, giúp các em thức dậy mỗi sáng để đi học đúng giờ. Vậy mời các em cùng tả lại chiếc đồng hồ báo thức nào!

Tả chiếc đồng hồ báo thức lớp 5

  • Dàn ý tả chiếc đồng hồ báo thức
  • Tả cái đồng hồ báo thức ngắn nhất
  • Tả chiếc đồng hồ báo thức đầy đủ

Dàn ý tả chiếc đồng hồ báo thức

I. Mở bài: Giới thiệu chiếc đồng hồ nhà em (Ai mua? Vào lúc nào?)

– Nhân dịp đầu năm học mới

– Mẹ mua cho em chiếc đồng hồ để báo thức

II. Thân bài:

1) Tả bao quát: hình dáng, màu sắc, chất liệu

– Hình dáng tròn, bằng chiếc đĩa đựng trái cây.

– Lớp vỏ bên ngoài làm bằng nhựa

– Màu hồng tươi, pha lẫn màu trắng hai bên.

– Chân đế bằng làm bằng sắt xi mạ bóng loáng.

2) Tả chi tiết: mặt số, kim đồng hồ, quả lắc, bộ máy, …..

– Mặt số màu đỏ thẫm, có in hình chú chuột Mickey cầm bó hoa rất ngộ nghĩnh.

– Có 12 chữ số màu trắng, viền đen

– Có bốn cây kim: kim giờ, kim phút, kim giây và kim báo thức

– Phía dưới có một con lắc hình tròn cũng có in hình chú chuột Mickey lúc nào cũng lắc qua lại một cách đều đặn.

– Phía sau có một cái hộp màu đen chứa bộ máy chính.

III. Kết bài:

– Chiếc đồng hồ rất có ích trong đời sống hàng ngày.

– Nó báo giờ, báo thức giúp em đi học đúng giờ

– Nó còn nhắc nhở mọi người phải biết quý trọng thời gian và dùng thời gian vào những việc có ích.

Tả cái đồng hồ báo thức ngắn nhất

Bài văn mẫu 1

Trên bàn học của em có một chiếc đồng hồ báo thức rất dễ thương. Đó là món quà mẹ tặng em vào sinh nhật năm ngoái.

Đó là chiếc đồng hồ có hình tròn, to như bàn tay của bố. Em không rõ nó được làm từ chất liệu gì nhưng rất nhẹ và chắc chắn. Toàn bộ chiếc đồng hồ được làm mô phỏng như mặt chú mèo máy Doraemon, với tông màu xanh biển làm chủ đạo. Phần mặt số chính là khuôn mặt của chú mèo máy. Ở phần nền, vẽ hình đôi mắt, cái miệng và chùm râu của chú, với tạo hình đang nháy mắt siêu đáng yêu. Ở viền của mặt kính, là các số từ một đến mười hai xếp thành vòng tròn. Lấy chiếc mũi đỏ của chú mèo máy làm trục, ba cái kim của đồng hồ được lắp vào. Kim giờ ngắn và béo mập màu vàng, kim giây nhỏ và màu đen, còn kim phút dài hơn kim giây một chút có màu xanh lá. Phía sau đồng hồ có một cái hộc nhỏ dùng để lắp pin, có nắp đậy rất tiện lợi.

Chiếc đồng hồ này tuy nhỏ nhưng rất tiện dụng. Nó giúp em thấy được thời gian để sắp xếp các hoạt động trong ngày. Nó còn đánh thức em mỗi sáng để kịp đến lớp. Không những thế, chiếc đồng hồ còn là một vật trang trí siêu đáng yêu cho góc học tập của em.

Em yêu thích chiếc đồng hồ của mình lắm. Mỗi ngày, em siêng năng lau chùi cẩn thận và sử dụng nó một cách nhẹ nhàng. Để chiếc đồng hồ có thể đồng hành cùng em thật lâu, thật lâu.

Bài văn mẫu 2

Người bạn giúp em luôn thức dậy đúng giờ đi học mỗi buổi sáng chính là chiếc đồng hồ báo thức. Nó là món quà xinh đẹp mà ông nội đã tặng em nhân ngày em tròn 10 tuổi.

Chiếc đồng hồ của em mang hình dáng của chú mèo máy Doremon tinh nghịch, đáng yêu. Chiếc đồng hồ khoác lên mình màu xanh da trời thật đẹp mắt. Bên trong là các chữ số từ một đến mười hai được xếp thành vòng tròn xinh xắn, đúng thứ tự. Khi bác pin đồng hồ thức dậy thì cũng là lúc cuộc chạy đua của ba anh em nhà kim bắt đầu.

Anh kim giờ lớn tuổi nhất, mập mạp nhất nên chạy chậm nhất. Anh hai kim phút nhỏ hơn anh cả kim giờ một chút nên tốc độ nhanh hơn. Nhưng người thắng cuộc luôn là em kim giây nhanh nhẹn. Ba anh em nhà kim còn có thêm một người bạn hàng xóm đó là bạn kim báo thức. Bạn kim này giúp em luôn không bị muộn giờ đến lớp. Đằng sau lưng chú Doremon là hai nút bấm điều khiển. Một nút đặt báo thức, một nút điều chỉnh giờ. Mỗi khi bác pin không chịu làm việc, em lại nhờ bố mở chiếc nắp nhỏ sau lưng chú mèo máy để thay cho bác pin người bạn mới. Cứ cuối tuần được nghỉ là em lại mang chiếc đồng hồ ra lau chùi sạch sẽ.

Em sẽ giữ gìn chiếc đồng hồ thật cẩn thận để nó mãi là người bạn tốt, đồng hành cùng em trên con đường học tập.

Bài văn mẫu 3

Reng, reng, reng… mỗi sớm mai em luôn thức dậy khi nghe được những âm thanh quen thuộc phát ra từ chiếc đồng hồ báo thức nhỏ xinh của mình.

Đồng hồ báo thức của em hình khối tròn mà hình tròn là mặt đồng hồ, có đường kính mười xăng-ti-mét, bề dày bốn xăng-ti-mét. Vỏ ngoài đồng hồ bằng nhựa cứng màu vàng. Đỉnh đồng hồ có nút tắt, mở chuông reo. Mặt sau đồng hồ làm bằng thép trắng, có nút chỉnh giờ và nút chỉnh chuông reo. Mặt đồng hồ màu trắng, chữ số màu đen. Dưới số mười hai là hàng chữ ghi hiệu của đồng hồ: Saiko. Em đặt nó ngay ngắn trên bàn học của mình.

Chiếc đồng hồ này đã gắn bó với em được ba năm rồi. Nó là món quà đặc biệt mà mẹ đã dành tặng cho em dịp cuối năm lớp Hai khi em là học sinh giỏi của huyện. Phải nói rằng, khi nhận được món quà ý nghĩa của mẹ, em đã vô cùng xúc động. Vì em biết, từ nay, chiếc đồng hồ nhỏ xinh ấy sẽ gắn bó với em, sẽ đánh thức em vào mỗi buổi sáng và nhắc nhở em học bài cũng như đi học đúng giờ vào mỗi buổi tối.

Chiếc đồng hồ không chỉ đơn thuần là một đồ vật dùng để em xem giờ, hay đặt báo thức. Nó còn tượng trưng cho sự cố gắng, phấn đấu của em. Hơn nữa, đồng hồ Saiko của em còn được mẹ – người mà em yêu quý nhất trong gia đình dành tặng cho em. Vì vậy, em rất yêu quý nó, như chính em yêu quý người mẹ hiền của mình vậy. Em hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, xứng đáng với những tình cảm mà mẹ đã dành cho mình.

Tả chiếc đồng hồ báo thức đầy đủ

Bài văn mẫu 1

Lần sinh nhật lần thứ mười của em đã đến. Những lời chúc và món quà tặng ý nghĩa khiến em cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Chiếc đồng hồ báo thức là món quà mà bố mua cho em từ đất nước Nhật xa xôi trong lần bố đi công tác, khiến em cảm thấy thích thú nhất.

Chiếc đồng hồ của em là hình chú mèo máy Đô-rê-mon ngộ nghĩnh. Đó là nhân vật em rất thích trong bộ truyện tranh mà em vẫn đọc hàng ngày. Đồng hồ được làm bằng nhựa cứng, khoác lên mình màu xanh da trời thật đẹp. Phía trên đồng hồ là khuôn mặt đáng yêu của chú mèo với đôi mắt to tròn, bộ râu màu đen và chiếc miệng cười tươi. Chú còn đeo chiếc balo đi học màu vàng và đang đưa cánh tay lên vẫy chào. Bố nói rằng mua cho em chiếc đồng hồ này để em có thêm một người bạn đồng hành trong học tập mỗi ngày.

Phía dưới là mặt đồng hồ tròn trĩnh, sáng bóng. Mặt đồng hồ là các chữ số từ một đến mười hai, được xếp thành vòng tròn xinh xắn. Bố em lắp thêm viên pin tiểu vào phía sau và những chiếc kim đồng hồ xinh xắn chỉ giờ, phút, giây bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình. Em thích thú nhìn chiếc đồng hồ hoạt động, giống như một cuộc chạy đua vô cùng lí thú của ba vận động viên: Anh kim giờ mập mạp, chân ngắn nên chạy chậm nhất; kim dài thứ hai là anh kim phút và kim bé, mà cũng là kim chạy nhanh nhất luôn dẫn đầu là anh kim giây. Khi đồng hồ chạy, phát ra những tiếng kêu “tích tắc! tích tắc!” đều đặn, nghe thật vui tai.

Quay phía lưng của chú mèo máy Đô-rê-mon là hai nút điều khiển có màu đen. Một nút để điều chỉnh giờ, một nút dùng để báo thức. Ngoài ra còn có một khay nhỏ hình chữ nhật để lắp pin giúp đồng hồ hoạt động. Phía dưới có dòng chữ in nổi “made in japan”, thể hiện sản phẩm được sản xuất tại đất nước Nhật Bản.

Từ khi có chiếc đồng hồ em như có thêm một người bạn thân thiết. Em đặt chiếc đồng hồ ngay trên phía bàn học để có thể nhìn giờ được dễ dàng hơn. Người bạn ấy giúp em sắp xếp thời gian được khoa học hơn: đúng 7 giờ tối em ngồi vào bàn học, đến 9h tối sau khi học xong bài em thường đặt báo thức cho sáng ngày hôm sau. Mỗi khi tiếng nhạc báo thức vang lên, em thức giấc và sắp xếp đồ dùng để đến trường đúng giờ.

Chiếc đồng hồ báo thức thật sự hữu ích, nó giúp em đi học đúng giờ và không cần mẹ phải vất vả gọi em thức dậy mỗi sáng. Em sẽ luôn yêu quý và giữ gìn người bạn thân thiết này vì đó là món quà ý nghĩa bố đã dành tặng cho em, với mong muốn em sẽ biết quý trọng thời gian của mình.

Bài văn mẫu 2

Ngoài mẹ gọi em thức dậy mỗi sáng mai thì còn có một người bạn làm nhiệm vụ “báo thức”. Đó chính là chiếc đồng hồ xinh đẹp nằm im lìm trên mặt bàn. Đây là người bạn tốt đã giúp em thức dậy đúng giờ hơn hằng ngày trước khi đến trường.

Chiếc đồng hồ báo thức này là món quà đầu năm học mới mẹ mua cho em. Nó giúp em biết được giờ giấc đồng thời hẹn giờ để em tỉnh dậy. Đồng hồ có màu xanh da trời là chủ đạo. Còn mặt đồng hồ hình tròn, màu trắng nhìn rất hài hòa và bắt mắt. Những con số trên chiếc đồng hồ được đánh dấu bằng chữ số la mã để em biết được lúc này là mấy giờ, mấy phút. Những con số này có màu đen đậm, kể cả những bạn cận thị thì vẫn có thể nhìn thật rõ. Chiếc đồng hồ này được làm bằng nhựa cứng rất chắc chắn. Nhưng nếu để bị rơi có thể nó sẽ hỏng. Bởi vậy mà em bảo quản, giữ gìn chiếc đồng hồ cẩn thận và không để bị rơi.

Xem thêm  Phương pháp nghiên cứu khoa học là gì? Những vấn đề xung quanh

Ở phía sau chiếc đồng hồ có một cái giá đỡ để chống cho chiếc đồng hồ giữ được thăng bằng, không bị ngã ngửa về sau. Hơn hết ở phía sau chiếc đồng hồ này còn có hộp đựng pin. Chỉ cần ấn một cái là em có thể tháo và lắp pin một cách dễ dàng nhất. Pin này là pin dùng tạm thời, khi bị hết pin thì em sẽ thay pin mới cho nó.

Mỗi sáng mai cứ vào lúc 6h là chiếc đồng hồ lại vang lên inh ỏi đánh thức em dậy. Đây là âm thanh quen thuộc mà em vẫn nghe hằng ngày. Nhiều khi em rất ghét âm thanh này vì nó làm tỉnh giấc ngủ của em. Nhưng nhiều khi em lại cảm ơn nó vì nhờ vậy mà em không đến trường muộn.

Chiếc đồng hồ báo thức là người bạn đồng hành đáng tin cậy của em. Em sẽ luôn nhớ tới vai trò của nó trong cuộc sống của em. Mỗi sáng chủ nhật em không phải đi học, có thể ngủ nướng thì em có thể để chiếc đồng hồ nghỉ ngơi, không cần phải báo thức. Dù trong trường hợp này thì em vẫn rất yêu quý chiếc đồng hồ báo thức đáng yêu này.

Bài văn mẫu 3

Để giúp mọi người đi làm và em đi học đúng giờ, ba đi công tác về mua cho gia đình em một chiếc đồng hồ báo thức.

Đây là chiếc đồng hồ của Nhật còn mới tinh. Nó được để trong một chiếc hộp vuông xinh xắn. Loại đồng hồ chạy bằng pin, hiệu Sony. Cả đồng hồ là một khối tròn, đường kính khoảng mười lăm xăng-ti-mét. Vỏ đồng hồ được bọc một lớp mạ kền sáng loáng. Phía trên có quai xách cong cong rất tiện cho việc di chuyển. Sau tấm mi ka trắng là mặt đồng hồ. Mặt đồng hồ được phân định ra thành mười hai vạch chia đều cho các con số: mười hai, chín, sáu và ba. Riêng con số mười hai được ghi bằng màu đỏ. Các số khác màu đen. Giáp tâm đồng hồ có một ô nhỏ hình chữ nhật ghi ngày, tháng. Trên mặt đồng hồ có ba kim dài ngắn, to nhỏ, di chuyển nhanh chậm khác nhau. Kim nhỏ nhất, mảnh mai, màu đỏ là cô em út có tên gọi là kim giây, chạy nhiều và nhanh nhất. Nhìn vào, em thấy cô bé này quay liên tục không biết mệt mỏi. To và ngắn hơn là anh kim phút, lâu lâu anh ta mới nhích một chút. Chị kim giờ thấp người hơn anh kim phút, dường như đứng tại chỗ, nhưng thực ra, chị ta quay rất chậm, từ tốn như bước đi của một bà già ngoài bảy mươi tuổi. Mặt sau đồng hồ có hai cái núm tròn cũng được mạ kền sáng bóng. Một núm để điều chỉnh giờ, núm kia là hẹn báo thức để gọi em dậy đi học. Hằng ngày, tiếng “tích tắc! tích tắc!” của đồng hồ đều đặn vang lên. Trong nhà, ai cần biết giờ chỉ cần chạy ra nhìn nó là biết ngay. Sáng sớm, lúc năm giờ, đồng hồ vang lên một hồi chuông dài và tiếp sau là tiếng “cạp, cạp” của chú vịt Đô-nan khiến mọi người bừng tỉnh giấc.

Em rất thích chiếc đồng hồ này, nó không những giúp em đi học đúng giờ mà còn nhắc nhở em chuyên cần hơn nữa trong học tập. Em sẽ cố gắng làm bài và sinh hoạt đúng giờ, biết giữ gìn đồng hồ và quý trọng thời gian.

Bài văn mẫu 4

Vào dịp sinh nhật lần thứ 9 của em, mẹ mua tặng em một món quà, đó là một chiếc đồng hồ báo thức. Chiếc đồng hồ đó thật đẹp.

Ôi! Chiếc đồng hồ của em thật đẹp! Cả nhà em ai cũng khen nó đẹp. Chiếc đồng hồ của em được làm bằng nhựa cứng. Mẹ em bảo đây là hàng Việt Nam. Đồng hồ báo thức cầm thật đằm tay, nặng hơn chiếc hộp bút của em một chút. Mặt đồng hồ tròn trĩnh, sáng bóng. Phía trên nó có hai cái chuông trông như hai cái tai thật đẹp. Trông nó giống y như chú gấu trúc . Cạnh của đồng hồ được sơn màu đen. Hai bên được sơn màu hồng, trông rất xinh. Chiếc đồng hồ có ba cái chân cứng để nó đứng vững hơn. Phía sau đồng hồ là hai chiếc cót, một cái để chỉnh giờ và một cái hẹn giờ báo thức.

Trên mặt đồng hồ có 12 con số chỉ cho em biết bao nhiêu giờ. Kim ngắn nhất là kim chỉ giờ. Kim dài thứ hai là kim chỉ phút. Kim bé, mà cũng là kim chạy nhanh nhất luôn dẫn đầu là kim giây. Phía dưới là con lắc, trông rất đẹp và dễ thương. Khi đến giờ báo thức vang lên tiếng “Kính coong, kính coong”. Khi ghé sát tai lại có thể nghe thấy tiếng nhẹ như tiếng đập của con tim.

Em thường vặn cót để hẹn giờ báo thức. Chiếc đồng hồ sẽ nhắc nhở em là đến giờ dậy đi học rồi. Em lau chùi cho đồng hồ thật sạch sẽ và đặt nó ở ngay góc học tập của mình.

Em rất thích chiếc đồng hồ báo thức. Nhờ có chiếc đồng hồ em luôn đến trường đúng giờ. Em sẽ giữ gìn chiếc đồng hồ thật cẩn thận và hay lau chùi cho nó sạch sẽ hơn.

Bài văn mẫu 5

Trên bàn học của em có một cái đồng hồ báo thức nhãn hiệu “Con Cò Vàng” tuyệt đẹp. Đồng hồ bằng nhựa.

Mặt đồng hồ hình tròn, đường kính 6cm. Mười hai chữ số (từ số 1 đến số 12) màu đen, cách đều nhau theo thứ tự đường tròn của mặt kính trong suốt. Có 3 cái kim cũng bằng nhựa, to nhỏ, dài ngắn khác nhau, cùng chung một cái trục nằm đúng tâm mặt đồng hồ. Kim ngắn, to nhất, màu nâu, chỉ giờ. Kim dài hơn, hình cái trâm màu đen, chỉ phút. Kim dài nhất như cái gai màu xanh để định giờ chuông reo báo thức, nó không có kim chỉ giây. Dưới con số 12 có hình quả chuông và ngôi sao đỏ.

Bao bọc đồng hồ là một cái hộp nhựa màu cẩm thạch óng ánh. Phía sau là hai cái ngăn để máy đồng hồ và đựng pin con thỏ, có 2 cái núm xoáy màu trắng bằng cái cúc áo để điều chỉnh giờ và định giờ cho chuông reo.

Tối nào, em cũng ngồi vào bàn để học bài, làm bài, từ 7 giờ rưỡi đến 9 giờ. Sáng nào cũng vậy, đúng 6 giờ rưỡi là chuông reo. Không phải là tiếng chuông mà là tiếng gà gáy, nghe thật rộn rã. Tiếng gà gáy cất lên là em thức dậy học thuộc lòng. Xếp sách vở vào ba-lô, em làm vệ sinh cá nhân, đúng 7 giờ đi học. Từ ngày học lớp Một, em đã biết xem giờ. Cái đồng hồ nhỏ bé ấy là quà của bà ngoại tặng khi em lên 6 tuổi. Nó trở thành người bạn thân thiết giúp em học hành đúng giờ giấc. Ngồi vào bàn học, em cảm thấy nó nhìn em và nhắc khẽ: “Bé Tâm ơi, phải chăm ngoan và học giỏi nhé!”.

Bài văn mẫu 6

Reng …! Reng….! Reng….!

Một hồi chuông kéo dài vào đúng sáu giờ sáng để đánh thức tôi dậy đi học. Đó chính là chiếc đồng hồ báo thức mang nhãn hiệu “Puppy” mà bố đã mua cho tôi vào lần sinh nhật lần thứ mười. Chiếc đồng hồ báo thức của tôi có hình một chú cún con đang ôm quả bóng. Giữa quả bóng đó là mặt đồng hồ. Trong đó là các chữ số từ một đến mười hai được xếp thành vòng tròn. Khi đồng hồ chạy, một cuộc ganh đua của ba anh em nhà kim lại bắt đầu. Kim giờ béo nhất, không chịu giảm cân nên đi chậm như rùa.

Anh hai – Kim phút cao nhất nhà, đi nhanh hơn anh cả một chút. Nhưng người luôn đạt giải quán quân trong cuộc đua đó là em út – Kim giây. Ngoài sự hiện diện của ba anh em còn có một kim nữa để đặt báo thức. Đằng sau lưng chú cún đó là hai nút điều khiển. Nút vòng đặt báo thức, nút đen điều chỉnh giờ.

Cứ cuối tuần là tôi lại lau chùi đồng hồ cẩn thận. Bao giờ hết pin là tôi chỉ cần cậy đáy ở dưới mông chú cún lấy pin cũ ra và thay pin mới vào. Tôi sẽ giữ gìn chiếc đồng hồ thật cẩn thận để nó sẽ đồng hành cùng tôi trên con đường học tập. Từ khi có nó tôi luôn sinh hoạt và học tập đúng giờ.

Bài văn mẫu 7

“Tích… tắc… reng… reng…”, tiếng hát trong trẻo của cô bạn đồng hồ xinh đẹp đã gọi tôi dậy đón chào một ngày mới tốt lành.

Đó là chiếc đồng hồ tròn như cái bánh bao, chỉ khác là nó có chân đỡ. Cô bạn này được khoác một cái áo màu hồng phấn khá điệu đà. Phía mặt ngoài của đồng hồ được bảo vệ bởi một lớp kính khó vỡ. Nhìn qua lớp kính trong suốt ấy là cả một làng quê thanh bình với những hình ảnh bắt mắt. Trước hiên nhà, một chú bé để tóc trái đào đang cho gà ăn. Từng giây trôi qua, chú bé lại mở tay ra, đóng tay vào, những hạt thóc cứ rơi xuống từ bàn tay bé nhỏ của chú. Gần đó có những cánh đồng bát ngát thẳng cánh cò bay, phía trên bầu trời biếc xanh, những đám mây trắng hững hờ trôi. Xa xa, những chú chim hải âu đang tung cánh chấp chới bay liệng giữa bầu trời cao và xa tít tắp.

Trên “khuôn mặt” đáng yêu của cô bạn đồng hồ là đại gia đình số và các anh em nhà kim đồng hồ. Xung quanh mặt đồng hồ, các con số từ 1 đến 12 đứng thành vòng tròn như đang chơi trò mèo đuổi chuột. Các anh em nhà kim đồng hồ mới thật là hay. Bác kim giờ áo đỏ, chậm chạp, nặng nề lê từng bước khó khăn. Bác như người đã đứng tuổi, bước đi không còn nhanh nhẹn nữa. Anh kim phút màu xanh lam nhẹ nhàng đi từng bước một chậm rãi. Anh chính là một chàng thanh niên khỏe mạnh mà không hấp tấp. Bạn kim giây diện bộ váy hồng thật nhí nhảnh. Bạn hệt như một đứa trẻ tinh nghịch nhưng hoạt bát và hiếu động, luôn chạy trước các anh. Còn em kim vàng bé nhất nhưng lại… “lười” nhất. Em chẳng hề nhích chân. Tuy vậy thôi chứ em có ích lắm đấy. Em là kim hẹn giờ.

Xem thêm  Dàn ý cách xây dựng hình tượng người nông dân trong hai đoạn trích Lão Hạc và Tức nước vỡ bờ

Cô bạn của tôi làm việc suốt 24 tiếng đồng hồ mà không biết mỏi. Mỗi sáng sớm, bằng bài hát quen thuộc và giọng hát trong trẻo, cô luôn gọi tôi đón chào một bình minh tuyệt vời. Từng giờ, từng phút, tôi đều được biết nhờ khuôn mặt ngộ nghĩnh của cô. Đặc biệt, các con số và kim đều được tráng một lớp dạ quang nên đêm tối, tôi cũng biết là bao nhiêu giờ. Không những thế, đồng hồ còn là một người bạn tri kỉ của tôi. Tất cả những chuyện vui, buồn tôi đều chia sẻ với cô và được đáp lại bằng những tiếng tích… tắc… Mặc dù không nói thành lời nhưng nó cũng khiến tôi thấy thanh thản hơn. Nhưng quan trọng hơn cả là bạn muốn nói: “Thì giờ là vàng bạc”.

Thời gian cứ trôi mãi. Thấm thoát đã 9 năm rồi. Đồng hồ đã trở thành cô bạn thân thiết của tôi. Tôi thầm nói: “Cảm ơn bạn nhé! Tớ hứa sẽ không phung phí thời gian đâu, bạn yêu ạ!”.

Bài văn mẫu 8

Trong căn phòng của em có rất nhiều đồ đạc có những công dụng khác nhau: chiếc đèn học giúp em học bài mỗi tối để em không bị cận, giá sách giúp em giữ những cuốn sách của mình để không bao giờ bị mất hay lộn xộn… Trong số tất cả, em thích nhất là chiếc đồng hồ báo thức đã đi theo em từ ngày em học lớp Một.

Chiếc đồng hồ ấy là món quà mẹ đã mua tặng cho em nhân ngày em vào lớp Một. Em đặt nó nằm cẩn thận trên chiếc tủ gỗ đầu giường để tiện cho việc thức dậy đúng giờ mỗi buổi sáng. Nhờ có nó mà em chẳng bao giờ dậy muộn nữa. Chiếc đồng hồ được làm bằng nhựa nên rất nhẹ và dễ cầm lên nhưng em luôn rất cẩn thận và nâng niu nó, chẳng mấy khi cầm nó lên mà đùa nghịch cả bởi em vẫn luôn nhớ mẹ nói rằng đồng hồ làm từ nhựa nên cũng dễ vỡ lắm, chỉ cần rơi xuống đất thôi là nó sẽ hỏng hóc ngay.

Chiếc đồng hồ có màu chủ đạo là màu xanh nước biển pha màu xanh da trời khiến em có cảm giác mỗi lần nhìn vào đều rất thoải mái và yên bình bởi màu xanh ấy là màu tượng trưng cho hòa bình mà. Đồng hồ có mặt hình tròn màu trắng rất sáng sủa và được trang trí đơn giản nhưng chính vì thế lại vô cùng dễ nhìn, dễ quan sát. Những con số trên mặt đồng hồ không phải là những chữ số La Mã như chiếc ở dưới phòng khách nhà em mà là những chữ số quen thuộc em vẫn thấy hằng ngày, rất dễ nhìn và nhận biết giờ giấc. Những con số ấy có màu đen đậm nên dù có bị cận nhưng em vẫn nhìn được khá rõ chúng.

Ở phía sau chiếc đồng hồ có một cái giá đỡ bằng kim loại sáng bóng để chống cho chiếc đồng hồ giữ được thăng bằng, không bị ngã ngửa về sau. Ở gần dưới là phần đựng pin. Chỉ cần tháo nắp ra là em có thể tháo và lắp pin một cách dễ dàng. Chiếc đồng hồ này chạy bằng pin, mỗi khi hết pin là em lại thay pin cho nó, kim giây, kim giờ, kim phút lại làm việc chăm chỉ như ngày nào.

Kim giờ, kim phút, kim giây được em ví thành những người thân trong gia đình đồng hồ và gọi chúng bằng cái tên vô cùng dí dỏm đáng yêu: kim giây chạy nhanh nhất chính là bé út trong nhà, kim phút chạy nhanh hơn là anh, còn kim giờ – kim chạy chậm nhất chính là bác lớn. Mỗi buổi sớm, cứ đúng 6 giờ là đồng hồ lại vang lên tiếng chuông đánh thức, kéo em tỉnh dậy khỏi giấc mơ say nồng. Em thích âm thanh ấy lắm bởi nó to vừa phải và không quá chói tai. Mỗi cuối tuần, em đều nhờ bố kiểm tra chiếc đồng hồ để xem nó có hỏng hóc gì không để còn cứu chữa kịp thời nữa.

Chiếc đồng hồ báo thức là người bạn chăm chỉ và nghiêm khắc của em mỗi sớm. Em rất thích chiếc đồng hồ này bởi nó không chỉ giúp em thức giấc đúng giờ mà còn là món quà của mẹ dành tặng cho em nữa. Em sẽ bảo vệ nó cẩn thận để nó không bị hỏng hóc gì.

Bài văn mẫu 9

Sáng hôm chủ nhật, em đều dọn dẹp căn phòng ngủ của mình cho gọn gàng hơn. Và, khi thấy chiếc đồng hồ báo thức của mình đã hết pin, các kim chỉ đã lặng yên từ lúc nào, em liền vội vã đi thay pin mới. Lúc này, em mới có cơ hội được ngắm nhìn thật kĩ chiếc đồng hồ đã gắn bó với mình suốt bao năm qua này.

Chiếc đồng hồ này rất đặc biệt. Nó không có màu sắc rực rỡ hay khoác lên mình bộ đồ màu sáng, cả chiếc đồng hồ được bao phủ bởi một màu đồng cổ như thể đã trải qua biết bao thời gian vậy. Toàn bộ chiếc đồng hồ nhìn từ xa như một ngôi nhà với kiến trúc cổ kính, trang nhã. Hai cái cột nhà lớn chống đỡ cả mái nhà – thứ che nắng che mưa cho người bạn đồng hồ ở bên trong.

Mặt đồng hồ có một màu trắng sáng, những chữ số trên đó là những chữ số La Mã màu đen trông càng thêm cổ điển, sang trọng. Em vẫn còn nhớ hồi bé được tặng đồng hồ này, em chẳng biết xem giờ thế nào vì những chữ số kia khó hiểu quá. Khi ấy, bố đã dạy cho em số đếm trong tiếng La Mã từ một đến số mười hai. Từ đó em đã biết cách xem giờ mà chẳng cần phải hỏi bố nữa.

Phía sau đồng hồ có hai cái nút nho nhỏ: một cái nút để chỉnh kim cho đúng vị trí giờ giấc nếu đồng hồ có chạy nhanh hơn hay chậm hơn vài phút, còn một nút còn lại để hẹn giờ báo thức. Mỗi lần muốn hẹn giờ, em chỉ cần dùng cái nút đó xoay vòng, nhìn theo kim giờ chạy đến giờ mình muốn là xong rồi. Mỗi sáng, tiếng chuông kêu vang như tiếng chuông trong nhà thờ ở những bộ phim em đã từng xem, nghe rất êm tai và dễ chịu, không inh ỏi chói tai như nhiều tiếng báo thức khác.

Chiếc đồng hồ này được mua từ lâu rồi nhưng nó vẫn còn bền lắm bởi em đều luôn giữ gìn nó thật cẩn thận. Cứ cuối tuần rảnh rỗi là em lại dùng khăn lau cho nó, giúp cho chiếc đồng hồ thêm sáng hơn. Em vẫn còn nhớ chiếc đồng hồ này là quà sinh nhật đầu tiên bố dành tặng cho em. Lần ấy bố đi công tác xa, vào ngày sinh nhật em, bố gọi điện về nói không thể về kịp được. Khi ấy, em đã giận dỗi mà chẳng còn tâm trạng đâu để ý đến bữa tiệc sinh nhật mình và mẹ đã dày công chuẩn bị nữa, trong đầu em chỉ còn những câu hỏi trách bố, giận dỗi với bố. Chẳng hiểu sao tối ấy trời đổ cơn mưa, khi em đang chuẩn bị thổi nến thì cửa nhà được mở ra, người bố ướt sũng vì nước mưa, bố mỉm cười và lấy từ trong cặp ra chiếc đồng hồ được bọc gói cẩn thận. Bởi vậy, chiếc đồng hồ không chỉ là người bạn giúp em dậy sớm đúng giờ mà còn là nơi lưu giữ kỉ niệm khó quên ấy của em và bố.

Bài văn mẫu 10

“Reng! Reng! Reng!…”

Mỗi khi những âm thanh quen thuộc ấy vang lên mỗi sáng, em lại bắt đầu ngày mới của mình với “người bạn” đồng hồ của mình. Đồng hồ là món quà đặc biệt của mẹ dành tặng em nhân dịp bước vào năm học mới.

Ôi! Chiếc đồng hồ mới dễ thương làm sao! Thoạt nhìn, em đã bị cuốn hút ngay bởi hình dáng tròn xoe như chiếc đĩa sứ của nó. Nhưng không giống với những chiếc đĩa trắng đơn điệu, chiếc đồng hồ được những người thợ khoác cho một bộ quần áo xanh lam biêng biếc. Mặt đồng hồ hình tròn, được làm bằng nhựa cứng, trong suốt. Nhờ sự trong suốt, mà chúng ta có thể nhìn được những con số đang ngay ngắn đứng bên trong. Các con số chẳng khác nào những chú lùn đầy màu sắc. Chúng lúc nào cũng nắm tay nhau, rồi xếp thành một vòng tròn để chơi trò mèo đuổi chuột với họ hàng nhà kim. Nhà kim không đông anh em như nhà số. Gia đình này chỉ có bốn người, chúng được cố định với nhau bằng một núm tròn, nho nhỏ, bóng nhoáng. Cái núm cứ như cố giữ chúng lại, không cho chạy lung tung vì ham chơi. Anh cả kim giờ đứng đầu. Anh ta to béo, lùn tẹt nhưng tính tình lại cẩn thận, tỉ mỉ nên lúc nào cũng chỉ nhích từng chút một. Chắc hẳn anh sợ mắc sai lầm về thời gian. Anh lúc nào cũng vận một bộ vest đen bóng bẩy, trông rất hợp với dáng vẻ đứng đầu. Kim phút là người em thứ hai. Chàng trai này trông điển trai nhất khi diện bộ cánh màu xanh sẫm. Anh luôn có những bước đi hoàn hảo, không chậm rãi như anh cả, mà cũng chẳng liên liến như cậu em của mình. Cậu em trai út nhà kim nghịch ngợm lắm. Cậu ta có dáng người gầy gò, thanh mảnh, trông chẳng giống hai người anh khỏe mạnh, lực lưỡng. Ấy thế mà, thể lực của cậu rất tuyệt vời. Cậu lúc nào cũng là quán quân trong các cuộc thi, trò chơi với mọi người. Cậu luôn vui vẻ cất vang bài ca tích tắc tích tắc, nghe rất vui tai. Cuối cùng là bé kim báo thức nhỏ nhất nhà. Bé luôn là người giữ nhiệm vụ quan trọng nên lúc nào cũng nhẹ nhàng trong bộ váy vàng hoa. Bé ngoan ngoãn đứng nhìn các anh vui đùa. Hễ bị anh kim giờ trêu đùa, bé liền cất tiếng khóc kì lạ mà cũng quen thuộc “reng…reng…reng”. Việc nghe tiếng khóc vào mỗi sáng đã trở nên quen thuộc với em. Nhờ nó, mỗi ngày em đều cảm thấy vui tươi lạ thường.

Xem thêm  Hướng dẫn tạo chữ cầu vồng trên Story Instagram

Mặt đằng sau là một bộ phận không thể thiếu của đồng hồ. Mặt này có chỗ để em có thể thay pin, điều chỉnh giờ giấc sao cho hợp lí. Quan trọng không kém là chiếc chân đỡ vững chãi để đồng hồ không bị lăn lông lốc như những quả bóng trên sân. Nét đáng yêu, duyên dáng của chiếc đồng hồ mà thu hút em ngay từ phút đầu tiên chính là những viên kim cương nhỏ trên cùng. Những viên kim cương này xếp liền nhau tạo thành một chiếc vương miện lấp lánh. Chiếc đồng hồ của em lúc nào cũng cần mẫn, chăm chỉ. Lúc em nghỉ ngơi, nó cũng không ngừng làm việc mà không hề biết mệt. Nhờ có đồng hồ, em đã biết quý trọng thời gian hơn, biết sắp xếp mọi việc sao cho hợp lí hơn.

Thời gian trôi qua, cũng gần một năm rồi, chiếc đồng hồ vẫn vẹn nguyên như mới, bộ cánh xanh biếc giờ đã đầy những hình dán vui nhộn. Chiếc đồng hồ như một người bạn thân yêu của em vậy, nó không chỉ đưa thời gian trôi mà nó còn lưu giữ những kỉ niệm buồn vui qua thời gian. Em sẽ gìn giữ nó thật tốt để chị luôn đồng hành với em đón chào ngày mới.

Bài văn mẫu 11

Mẹ em bảo, ngày xưa mẹ dù nhà xa trường nhưng mẹ vẫn đi học đúng giờ vì có chú gà trống gọi mẹ dậy. Còn bây giờ, không có gà trống, nhưng em có chiếc đồng hồ báo thức xinh xắn mẹ tặng để mỗi ngày thức dậy thật đúng giờ, thoải mái.

Chiếc đồng hồ em được mẹ tặng vào đầu năm ngoái, khi em được cô giáo tuyên dương có tiến bộ trong học tập. Nó là món quà ý nghĩa và là món đồ em thích nhất. Chiếc đồng hồ của em mang hình dáng con gấu xinh xắn, đáng yêu. Da của nó màu hồng không giống như những con gấu em thấy trên tivi. Bên trong là các số từ 1 đến 12 được xếp theo hình tròn ngay ngắn. Ở chính giữa là trục gắn 4 chiếc kim đồng hồ. Kim ngắn nhất là kim giờ, nó ì ạch chạy chậm nhất. Tiếp đến là kim phút dài hơn kim giờ và cũng chạy nhanh hơn kim giờ. Ngoài cùng và cũng dài nhất là kim giây. Anh kim giây năng động lắm, chạy tích tắc suốt ngày suốt đêm không mệt mỏi. Khi có pin bỏ vào, 3 kim đồng hồ bắt đầu chạy trong cuộc đua thời gian. Một kim bé hơn, màu vàng sẽ là kim đặt giờ báo thức. Nó lười nhất, chỉ chịu chạy khi có người điều khiển nó.

Nếu chỉ dừng lại ở đó, thì chiếc đồng hồ gấu này cũng sẽ giống như bao chiếc đồng hồ khác. Điểm đặc biệt ở đây là nó có chức năng báo thức. Đằng sau thân gấu có hẳn một “hệ điều hành” điều khiển. Một nút điều chỉnh giờ báo thức, một nút điều chỉnh giờ và công tắc bật – tắt báo thức. Chỉ cần ấn một cái là em có thể yên tâm ngủ ngon mà không lo bị dậy muộn giờ học. Pin của đồng hồ chỉ dùng được tạm thời, khi hết pin sẽ phải thay ngay, nếu không đồng hồ sẽ không đúng giờ nữa.

Vào mỗi buổi sáng, cứ đúng 6 rưỡi là chiếc đồng hồ lại kêu “reng…reng…” inh ỏi để gọi em dậy. Tiếng kêu quen thuộc ấy đã trở thành một âm thanh quen thuộc của em. Cũng nhờ nó mà em không bao giờ đi học muộn. Nó chăm chỉ miệt mài làm việc suốt ngày đêm không mệt mỏi.

Chiếc đồng hồ báo thức đã đồng hành với em hơn một năm nay. Nó là người bạn đáng tin cậy, luôn đóng vai trò quan trọng vào mỗi buổi sáng với em. Em sẽ giữ gìn nó cẩn thận để chiếc đồng hồ xinh xắn luôn sạch sẽ, mới nguyên.

Mẹ! Người mà em yêu quý nhất trên đời. Mẹ mua cho em rất nhiều thứ quà quý giá và hữu ích cho em. Trong đó, em thích nhất là chiếc đồng hồ báo thức mẹ mua tặng em nhân dịp sinh nhật từ năm em vào lớp 1.

Em thích đồng hồ mẹ tặng ngay từ cái nhìn đầu tiên và đến tận bây giờ. Chiếc đồng hồ mang dáng hình chú mèo PoKeMon ngộ nghĩnh xinh xắn màu xanh dương thật bắt mắt. Bạn bè em đến chơi ai nấy đều khen đẹp và thích thú.Chiếc đồng hồ được em để cạnh chiếc máy vi tinh mẹ mua cho trông thật gọn gàng, ngăn nắp.

Bên trong là các chữ số từ một đến mười hai được xếp thành vòng tròn xinh xắn, đúng thứ tự. Trông các chữ số vừa béo vừa lùn trông thật ngộ nghĩnh đáng yêu. Những chữ số được trang trí bằng bảy sắc cầu trông thật tuyệt. Đó là điều mà em rất thích !

Gia đình nhà chú đồng hồ có ba thành viên. Thứ nhất là anh kim giờ mập mạp, chạy chậm nhất nhà. Anh thứ hai là anh kim phút, tốc độ di chuyển của anh ấy nhanh nhẹn hơn anh kim giờ chút xíu. Cuối cùng là anh kim giây, cao ráo nhất nhà nhanh nhẹn hoạt bát lúc nào cũng về đích sớm nhất nhà.

Em luôn thầm cảm ơn mẹ, rất nhiều. Vì mẹ thật sáng suốt khi tặng người bạn đồng hành quý giá này cho em. Từ ngày sở hữu chú, đồng hồ sinh học của em cải thiện đáng kể. luôn thức dậy đúng giờ, không bị trễ giờ đi học, mẹ không còn phải gọi dậy như ngày xưa còn bé nữa. Chiếc đồng hồ được thiết kế bằng chuông báo thức là một đoạn nhạc chúc mừng giáng sinh. Nghe thật hay, em rất thích! Thưởng thức bản nhạc này vào mỗi buổi sớm thức dậy thật là tuyệt vời!

Đằng sau lưng chiếc đồng hồ được thiết kế là hai nút bấm điều khiển, Một nút đặt báo thức, một nút điều chỉnh giờ. Ngoài ra còn có khe để pin. Cứ cuối tuần được nghỉ là em lại mang chiếc đồng hồ ra lau chùi sạch sẽ.

Mỗi lúc buồn hay mệt mỏi, bước vào phòng nhìn thấy chú đồng hồ pokemon ngộ nghĩnh đáng yêu là dường như em quên đi hết sự mệt mỏi và buồn bã. Từ ngày có chiếc đồng hồ Pokemon em như có thêm người bạn tri kỉ. Em luôn yêu quý và giữ gìn nó bên mình!

Bài văn mẫu 12

Trong căn phòng nhỏ bé của tôi có rất nhiều đồ vật gắn với những kỉ niệm đáng nhớ nhưng thứ mà tôi trân trọng nhất là chiếc đồng hồ báo thức xinh xắn luôn được đặt trên bàn học của tôi, đó là phần thưởng mà tôi đã được nhận trong học kì II của lớp 4 từ người mẹ thân yêu của tôi.

Chiếc đồng hồ này được làm bằng nhựa cứng, chi to bằng bàn tay của người lớn. Thân hình nó là một chú thỏ khoác chiếc áo màu xanh lá cây, trông rất đáng yêu và ngộ nghĩnh. Mặt đồng hồ hình trái tim, chính là cái bụng tròn xoe của chú thỏ. Trên mặt đồng hồ hiện lên một bức tranh đẹp tuyệt vời dưới một lớp kính trong veo, đó là căn nhà gỗ ba gian cổ kính với ống khói nghi ngút. Các bạn có biết đó là nhà của ai không? Chính là gia đình nhà kim đấy! Ở đó có bác kim giờ béo và thấp nhất. Từng bước đi của bác chậm chạp và vững chãi. Đỏm dáng trong bộ áo hồng đậm đó chính là chị kim phút. Chị đi những bước ngắn. Tuy đi chậm nhưng những bước đi ấy rất uyển chuyển và điệu đà. Có lẽ chị sợ nếu đi nhanh sẽ bị ngã và gãy gót của chiếc guốc. Còn người nghịch nhất trong nhà đó là bé kim giây. Cu cậu chẳng chịu ngồi yên một chỗ bao giờ cả, lúc nào cũng chạy tung tăng khắp nhà làm cho chị kim phút không thể đuổi kịp được, vẫn còn một thành viên không thể thiếu dược trong gia đình nữa đó là anh kim báo thức. Anh ta luôn mặc cái áo màu vàng mơ. Nhiều người tưởng anh rất “lười ”, chẳng bao giờ chạy cả. Nhưng anh có ích lắm đấy. Nếu không có anh, chắc sáng nào tôi cũng bị đi học muộn. Tuy mỗi người có một tính cách khác nhau nhưng gia đình nhà kim hết mực yêu thương nhau. Ngày nào cả gia đình em cũng sum họp một lần.

Mặt sau của đồng hồ có ba nút. Một nút là để chỉnh kim đồng hồ nếu giờ sai, một nút là để vặn báo thức, nút còn lại là để bật báo thức. Ngày nào cũng vậy, tôi thường vặn kim báo thức lên 6 giờ rồi mới bật báo thức. Để rồi mỗi buổi sáng khi bác kim giờ chạy gần đến anh kim phút thì khúc nhạc quen thuộc lại reo lên, đồng thời đôi mắt của chú thỏ cũng nhấp nháy như thúc giục tôi dạy mau đế chuẩn bị tới trường. Ngày qua ngày, chiếc đồng hồ bây giờ trở thành một thành viên không thể thiếu trong gia đình nhà tôi.

Tôi rất yêu quý chiếc đồng hồ ấy. Nó luôn luôn và mãi mãi là người bạn chăm chỉ và cần mẫn của tôi. Tôi sẽ luôn trân trọng và nâng niu từng phút giây của mình vì tôi biết thời gian đã trôi qua thì không bao giờ trở lại.

Như vậy, trong nội dung bài viết trên đây, DaiLy Wiki đã cập nhật cho bạn thông tin về “Tập làm văn lớp 5: Tả chiếc đồng hồ báo thức (Dàn ý + 15 mẫu)❤️️”. Hy vọng thông qua những gì bài viết “Tập làm văn lớp 5: Tả chiếc đồng hồ báo thức (Dàn ý + 15 mẫu)” đã chia sẻ có thể giúp bạn đọc thêm nhiều thông tin về “Tập làm văn lớp 5: Tả chiếc đồng hồ báo thức (Dàn ý + 15 mẫu) [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết về “Tập làm văn lớp 5: Tả chiếc đồng hồ báo thức (Dàn ý + 15 mẫu)” được sưu tầm và đăng bởi admin DaiLy Wiki vào ngày 2022-08-14 17:44:47. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại Dailywiki.org

Rate this post
Continue Reading

Blog

Top 4 Địa chỉ bán khẩu trang đúng chuẩn tại quận Gò Vấp, TP. HCM

Published

on

Với tình hình đại dịch như hiện nay, việc tự bảo vệ mình là điều hiển nhiên và giải pháp tốt nhất là sử dụng khẩu trang đạt tiêu chuẩn. Nhưng bạn có biết địa chỉ nào bán khẩu trang chuẩn không? Nếu chưa, hãy cùng DaiLyWiki khám phá những địa chỉ bán khẩu trang chuẩn tại Quận Gò Vấp TpHCM nhé. Thành phố Hồ Chí Minh

Boshop.vn

Cửa hàng mỹ phẩm chính hãng Bo Shop, một trong những cửa hàng phân phối mỹ phẩm lớn nhất Sài Gòn và được xem là địa điểm quen thuộc của hội chị em. Ngoài ra, cửa hàng Bo Shop Nơi đây còn là nơi phân phối các loại mặt nạ cực đẹp và chất lượng.

Với khẩu trang Hàn Quốc Anyguard Vc202v đang làm mưa làm gió hiện nay và có Thuận lợi:

  • Lọc bụi vi khuẩn, vi rút trên 99%, được kiểm định bởi phòng thí nghiệm NELSON của Mỹ.
  • Sản phẩm đã được kiểm định: không gây kích ứng da, không chứa Formaldehyde, kim loại nặng như Hg, Cr6, pb …
  • 3 lớp: bộ lọc bụi thô, bộ lọc bụi mịn, lớp lót
  • Lớp lọc dày loại bỏ hầu hết bụi và vi khuẩn
  • Bộ lọc 95% vật chất dạng hạt (không dầu và không dầu)
  • Thiết kế hình con rùa cho khả năng thông gió cao, giảm áp lực khi thở
  • Có van một chiều để giúp thở
  • Có thanh nhôm giúp định hình sống mũi.
  • Dây thun dệt rất bền, sử dụng được nhiều lần mà không bị giãn
Xem thêm  Câu chúc Tết công ty 2022 hay và ý nghĩa

THÔNG TIN LIÊN LẠC:

Địa chỉ nhà: 328 Quang Trung, Q.Gò Vấp, TP. Thành phố Hồ Chí Minh

Điện thoại: 19007101

Giờ kinh doanh: 8:00 – 20:00

Facebook: https://www.facebook.com/boshop717/

Trang mạng: http://www.boshop.vn/

Shopee: https://shp.ee/yw5fwy8

Boshop.vn
Boshop.vn
Boshop.vn

Nhà thuốc việt nam

Nhà thuốc việt nam cung cấp đầy đủ các loại thuốc Tây y, sản phẩm chăm sóc sức khỏe, mặt nạ và các sản phẩm làm đẹp cho phụ nữ. Khách hàng đến với mỗi cửa hàng của Nhà Thuốc Việt đều có thể trải nghiệm mua sắm những sản phẩm chất lượng và uy tín hàng đầu trên thị trường chăm sóc sức khỏe.

Các nhóm sản phẩm chính tại Nhà Thuốc Việt bao gồm:

  • Dược phẩm
  • Thực phẩm chức năng
  • Sản phẩm chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp
  • Thực phẩm bổ sung khoáng chất và vitamin
  • Sản phẩm tạp hóa gia dụng
  • Mặt nạ kháng khuẩn

Hiện tại Nhà thuốc việt nam Giao hàng miễn phí cho đơn hàng trên 300K trong nội thành TP.HCM, giao hàng nhanh trong ngày đối với nhiều quận nội thành và vẫn ship đi các tỉnh bình thường.

Nếu bạn chưa biết mua khẩu trang ở đâu thì hãy ghé qua một trong các hệ thống Nhà thuốc việt nam đã giới thiệu ở trên. Chắc chắn đây sẽ là những địa chỉ mua khẩu trang tốt nhất cho mọi người tại quận Gò Vấp.

THÔNG TIN LIÊN LẠC:

Địa chỉ nhà: 137 Nguyễn Thái Sơn, P.4, Gò Vấp, TP. Thành phố Hồ Chí Minh

Xem thêm  Phương pháp nghiên cứu khoa học là gì? Những vấn đề xung quanh

Điện thoại: 0398 883 456

Giờ kinh doanh: 8:00 – 00:00

Facebook: https://www.facebook.com/hethongnhathuocViet/

Trang mạng: https://nhathuocviet.vn/

Nhà thuốc việt nam
Nhà thuốc việt nam
Nhà thuốc việt nam
Nhà thuốc việt nam

Nhà thuốc Đông Á 2

Nhà thuốc Đông Á 2 luôn phấn đấu trở thành nhà thuốc đạt tiêu chuẩn nhất trong nhiều năm qua. Nhà thuốc Đông Á 2 với những Dược sĩ tâm huyết với nghề đã và đang nỗ lực hết mình để mang đến những dịch vụ và sản phẩm giá trị gia tăng tốt nhất cho khách hàng. Với các sản phẩm đa dạng tại Nhà Thuốc Đông Á 2: Thuốc Tây, Thực phẩm chức năng, …

Đặc biệt, Nhà thuốc Đông Á 2 có bán khẩu trang với các sản phẩm Thuận lợi:

  • Giá hợp lý
  • Tặng kèm combo hấp dẫn
  • Khẩu trang chất lượng
  • Có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng
  • Kháng khuẩn cao

THÔNG TIN LIÊN LẠC:

Địa chỉ nhà: 157 Nguyễn Văn Nghi, P.7, Q. Gò Vấp, TP. Thành phố Hồ Chí Minh

Điện thoại: 090 951 1081

Giờ kinh doanh: 6:30 – 00:30

Facebook: https://www.facebook.com/Home-pharmacy-East-Asia-2-542835572887701/

Nhà thuốc Đông Á 2
Nhà thuốc Đông Á 2
Nhà thuốc Đông Á 2
Nhà thuốc Đông Á 2

CỬA HÀNG HẠNH PHÚC

Thêm một địa chỉ mà DaiLyWiki muốn gửi đến bạn đó là CỬA HÀNG HẠNH PHÚC, là một địa chỉ được khách hàng đánh giá cao về chất lượng và độ chuẩn của các loại khẩu trang tại shop. Mặt nạ tại CỬA HÀNG HẠNH PHÚC rất đa dạng nhưng phải kể đến mặt nạ su, một loại mặt nạ phải nói là rất được khách hàng ưu tiên lựa chọn.

Với Thuận lợi mà mặt nạ mang lại chẳng hạn như:

  • Đã qua sử dụng nhiều lần, độ đàn hồi tốt.
  • Chất giúp không hấp thụ chất lỏng
  • Ôm mặt nên Su thoáng và dễ thở, không gây bí.
  • Chống bụi 99%.
  • Chống tia cực tím.
  • Màu: Da sáng, da ngăm, đen, xanh, hồng
Xem thêm  Lịch cắt tóc tháng 12/2020

Ngoài ra, Shop còn cung cấp thêm các loại khẩu trang y tế chất lượng! Nếu không, bạn có thể đặt hàng trực tuyến.

THÔNG TIN LIÊN LẠC

Địa chỉ nhà: 806/8 Quang Trung, P.8, Gò Vấp, TP. Thành phố Hồ Chí Minh

Điện thoại: 0901 462 624

Giờ kinh doanh: 8: 00-23: 00

Facebook: https://www.facebook.com/happyshop110519

CỬA HÀNG HẠNH PHÚC
CỬA HÀNG HẠNH PHÚC
CỬA HÀNG HẠNH PHÚC
CỬA HÀNG HẠNH PHÚC

Như vậy, trong nội dung bài viết trên đây, DaiLy Wiki đã cập nhật cho bạn thông tin về “Top 4 Địa chỉ bán khẩu trang đúng chuẩn tại quận Gò Vấp, TP. HCM❤️️”. Hy vọng thông qua những gì bài viết “Top 4 Địa chỉ bán khẩu trang đúng chuẩn tại quận Gò Vấp, TP. HCM” đã chia sẻ có thể giúp bạn đọc thêm nhiều thông tin về “Top 4 Địa chỉ bán khẩu trang đúng chuẩn tại quận Gò Vấp, TP. HCM [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết về “Top 4 Địa chỉ bán khẩu trang đúng chuẩn tại quận Gò Vấp, TP. HCM” được sưu tầm và đăng bởi admin DaiLy Wiki vào ngày 2022-08-14 17:43:32. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại Dailywiki.org

Rate this post
Continue Reading

Blog

Chế tạo Robot tránh vật cản – Hướng dẫn chi tiết

Published

on

Trong loạt bài Tự làm, chúng ta sẽ được làm quen với những ứng dụng sáng tạo như: Robot tránh chướng ngại vật, hệ thống tưới cây tự động, hệ thống đếm người ra vào tự động… Sẽ giúp bạn đọc hiểu thêm về ngôn ngữ. Ngôn ngữ lập trình Arduino, là nền tảng giúp cộng đồng cùng nhau phát triển.

Các thành phần cần thiết để tạo ra một robot tránh chướng ngại vật

Tên bộ phận Liên kết đặt hàng

Tập hợp Robot tránh chướng ngại vật

Hàn tụ điện 100nF vào đầu động cơ.

Hoàn thiện quá trình lắp đặt các thành phần vào khung robot.

Sơ đồ kết nối

Sơ đồ kết nối robot để tránh chướng ngại vật

Sự liên quan

Kết nối cảm biến tránh chướng ngại vật với Shield Motor

Kết nối Servo với Shield Motor

Giải thích mã

Để chương trình hoạt động và không báo lỗi khi tải chương trình. Bước đầu tiên chúng ta cần tải xuống thư viện và cộng thư viện trong Arduino IDE.

Thêm thư viện trên Arduino IDE: mobitool.net/huong-dan-them-moi-thu-vien-in-arduino-ide

Thư viện Motor Shield: mobitool.net/adafruit/Adafruit-Motor-Shield-library

Thư viện NewPing: mobitool.net/teckel12/arduino-new-ping/wiki/Home#!download-install

/////////////////////////////////////////////////////// Arduino ROBOT v0 .1 // // // // // mobitool.net //////////////////////////////////////// ////// #bao gồm #bao gồm #bao gồmServo.h>

Tiếp theo ta khai báo chân kết nối cho cảm biến tránh chướng ngại vật và điều chỉnh tốc độ của động cơ, bạn có thể thay đổi thông số tốc độ động cơ là 255.

# xác định TRIG_PIN A4 # xác định ECHO_PIN A5 # xác định MAX_DISTANCE 200 # xác định MAX_SPEED 190 // đặt tốc độ động cơ DC # xác định MAX_SPEED_OFFSET 20

Khai báo biến cho chức năng Servo và khởi tạo kết nối động cơ trên thư viện AFMotor.

AF_DCMotor động cơ1 (1, MOTOR12_1KHZ); AF_DCMotor động cơ2 (3, MOTOR12_1KHZ); Servo myservo;

Tiếp theo trong hàm setup (), chúng ta khai báo kết nối cho chân servo, ở đây chúng ta kết nối servo với chân số 9 của bảng mạch, góc quay servo đặt là 115 độ. Bạn có thể tự thử nghiệm để tìm ra góc phù hợp với mình robot tránh chướng ngại vật của tôi.

void setup () {mobitool.netch (9); mobitool.nete (115); chậm trễ (2000); khoảng cách = readPing (); chậm trễ (100); khoảng cách = readPing (); chậm trễ (100); khoảng cách = readPing (); chậm trễ (100); khoảng cách = readPing (); chậm trễ (100); }

Trong hàm loop () trả về các giá trị đo được về 0 và thực hiện chương trình sau 40ms. Nếu khoảng cách cảm biến đo được nhỏ hơn hoặc bằng 15cm, thì Robot tránh chướng ngại vật sẽ dừng trong khoảng thời gian 100ms và lùi lại 300ms, dừng lại trong 200ms. Robot quay đầu nhìn trái phải và đo khoảng cách. Nếu khoảng cách đo được ở hai bên lớn hơn hoặc bằng nhau, robot sẽ quay về hướng lớn nhất và di chuyển về phía trước.

void loop () {int distanceR = 0; int khoảng cáchL = 0; chậm trễ (40); nếu (khoảng cách<=15) { moveStop(); delay(100); moveBackward(); delay(300); moveStop(); delay(200); distanceR = lookRight(); delay(200); distanceL = lookLeft(); delay(200); if(distanceR>= distanceL) {turnRight (); moveStop (); } else {turnLeft (); moveStop (); }} else {moveForward (); } khoảng cách = readPing (); }

Tải xuống mã

Cảm ơn các bạn đã đọc và theo dõi mobitool.net, nếu có bất kỳ thắc mắc nào trong quá trình sử dụng, vui lòng comment bên dưới để được hỗ trợ tốt nhất. Nếu thấy bài viết hay và hữu ích, đừng ngần ngại cho mình 1 GiốngĐăng lại bài viết để nhiều người cùng tham gia làm.

Chúc may mắn!

Trân trọng.

Như vậy, trong nội dung bài viết trên đây, DaiLy Wiki đã cập nhật cho bạn thông tin về “Chế tạo Robot tránh vật cản – Hướng dẫn chi tiết❤️️”. Hy vọng thông qua những gì bài viết “Chế tạo Robot tránh vật cản – Hướng dẫn chi tiết” đã chia sẻ có thể giúp bạn đọc thêm nhiều thông tin về “Chế tạo Robot tránh vật cản – Hướng dẫn chi tiết [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết về “Chế tạo Robot tránh vật cản – Hướng dẫn chi tiết” được sưu tầm và đăng bởi admin DaiLy Wiki vào ngày 2022-08-14 17:41:35. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại Dailywiki.org

Rate this post
Xem thêm  Top 5 loại thuốc diệt kiến hiệu quả, chất lượng nhất hiện nay
Continue Reading

Trending